Về thăm quê cũ
Đã lâu lắm mới về thăm quê cũ
Lũy tre làng che mát lối vào thôn
Cảnh vật xung quanh quyến luyến bồn chồn
Những kỹ niệm ấu thời như sống lại
Ngôi trường cũ nay không còn tồn tại
Mái nhà tranh đã vụt đổi thay màu
Bước ra vườn ngắm lại mấy hàng cau
Dây trầu đó nhưng không còn sức sống
Hàng tiêu sọ năm xưa đà trống rỗng
Cây nhãn lồng biến mất tự lâu rồi
Mắt đảo quanh chỉ biết nói hỡi ôi
Nay mới hiểu tang điền vi thương hải
PTL
Nhãn lồng là loại cây hoang, trái rất ngọt
Chim quyên ăn trái nhãn lồng (ca dao)
Ðiển tích:
Ông từ quan đi tu Tiên, đắc đạo, giáng xuống nhà Thái Kinh,
Ông cho sứ giả mời Tiên Nữ Ma Cô đến.
Phương Bình hỏi Ma Cô về thời gian cách biệt.
Ma Cô nói với Phương Bình rằng: Từ khi biết ông đến nay, đã thấy biển Ðông đã ba lần biến thành ruộng dâu.
https://quangduc.com/a31793/bai-be-nuong-dau
Họa 1:
Đêm khuya vắng nhớ về bao chuyện cũ
Giữa thị thành hồn gửi chốn hương thôn
Lá thu phai làm gối mỏi chân chồn
Bao ký ức xa xưa còn giữ lại
Tuổi lão hạc những mong lòng tĩnh tại
Sống bình an giữa thế giới muôn màu
Lòng bâng khuâng nhớ bến nước buồng cau
Làng quê nhỏ hiền hòa xưa đã sống
Nhớ gáo nước bên đường khi bụng rỗng
Tình tương thân chòm xóm đã xưa rồi
Cây khoai mì, củ lá rất thương ôi
Mãi gợi nhớ theo dòng đời hồ hải.
Minh Tâm
Ngỡ ngàng
Bao năm viễn xứ giờ về xóm cũ
Rảo bước chân đi đến tận cuối thôn
Ôi thấy lòng sao quá lạ bồn chồn
Quê hương ngoảnh mặt cùng người trở lại
Xót xa quá ngỡ ngàng cùng thực tại
Còn gì đâu hình ảnh đẹp phai màu
Đâu mất rồi những nải chuối buồng cau
Giờ làng xóm như không còn sức sống
Tâm hồn chết như nhà hoang trống rỗng
Bước hồi hương giấc mộng vỡ tan rồi
Sao diêu tàn biến đổi thế than ôi
Tuôn nước mắt chạnh lòng người hồ hải
THT
Về với Cao nguyên
Vẫn còn nhớ một lần về chốn cũ
Thăm quê nhà dù chỉ ở cô thôn
Nhìn voi rừng chung sống với beo chồn
Cùng cưỡi ngựa vòng quanh làng đi lại
Người bản xứ bằng lòng với hiện tại
Nắng hay mưa cây trái vẫn xanh màu
Như dây trầu quấn chặt lấy thân cau
Dẫu cam khổ bên nhau cần kiệm sống
Nếp văn hóa thực chất không sáo rỗng
Giữa ghét thương nói thẳng với nhau rồi
Vẫn chí tình đùm bọc chẳng hàm ôi
Huynh đệ mãi giữ tình thân tứ hải.
Tâm Quã
Họa 5:
Kể từ khi khói lửa ngập làng thôn
Nhớ nhà xưa lòng vẫn cứ bồn chồn
Thương cha mẹ tóc pha sương ở lại
Hàng thốt nốt, bến tắm sông, hiện tại
Còn đó không hay canh tác hoa màu
Bóng dừa xanh lã ngọn mấy hàng cau
Hoàng hôn xuống khói lam hòa nhịp sống
Nay bất chợt chiều hanh hao trống rỗng
Quê hương ơi nước mắt cạn khô rồi
Thầy bạn xưa giờ mất dấu than ôi
Đời hư ảo, ai nhớ câu thệ hải ?!!
Nguyễn Cang
July 19, 2026
Ta trở lại một chiều qua xóm cũ
Đã lâu về nên lạc nẽo cô thôn
Sao xa lạ lòng ta thấy bồn chồn
Xóm nhà xưa giờ nầy xơ xác quá!
Mái trường xưa đã điêu tàng đổ sụp
Ngôi đình làng nắng gió cũng phai màu
Chỉ còn lại xơ xác mấy cây cau
Mồ mẹ tôi u buồn vàng cỏ uá!
Thật đau xót cõi lòng người trở lại
Ôi cố nhân cũng khuất bóng đâu rồi
Cuộc tang hải đau lòng thât…hỡi ơi
Tôi bước đi cõi lòng như mưa gió !
Hàn Thiên Lương
*8-2026** Oregon ** Usa
Khói tóc cố hương
Lối mòn xưa nay lạc dấu đường thôn
Nghe tiếng lòng viễn xứ luống bồn chồn
Trông cánh én ngỡ mùa xuân trở lại.
Trường yêu dấu mái rêu không tồn tại
Chút tình quê theo nắng úa phai màu
Mưa sụt sùi qua kẽ lá giàn cau
Thương bóng mẹ một đời gom nắng sống.
Hiên vắng ngắt tiếng võng đưa trống rỗng
Khói hoàng hôn loang loáng khuất lâu rồi
Đời phù vân giong ruổi bấy nhiêu... ôi!
Thương bãi bể nương dâu nghìn dặm hải.
Quê hương ơi...
Ta trở về giữa một chiều trở gió
Lối mòn xưa giờ loang lổ dấu xi măng.
Mái tranh nghèo thuở ấy
Trường cũ, vườn cau, gốc nhãn lồng...
Tất cả đã lùi sâu vào dĩ vãng.
Thôi chớ buồn trước bãi bể nương dâu
Khi vạn vật phải thay màu đổi áo.
Trầu dẫu héo và tiêu kia dẫu trống
Nhưng mạch ngầm đất mẹ vẫn nghìn năm.
Những dấu yêu thời thơ dại
Đâu mất đi, chỉ giấu kín trong lòng.
Xin gói lại tiếng "hỡi ôi" tiếc nuối
Để mỉm cười:
Ta vẫn còn một chốn để quay về!
1. Tân nhạc: Tha La xóm đạo
Sáng tác: Dzũng ChinhTha La xuất phát từ “Schla” trong tiếng Khmer, có nghĩa là trạm, nơi nghỉ
Xóm đạo Tha La nằm tại xã An Hòa, quận Trảng Bàng tỉnh Tây Ninh. Tha la nằm bên tay trái của quốc lộ 1 (nay là 22) từ Sài gòn lên Tây ninh.
Xóm đạo này được thành lập vào khoảng năm 1863 dưới sự khuyến khích của người Pháp.
Vũ Anh Khanh viết bài thơ này vào mùa xuân năm 1949 khi về Tây Ninh ăn Tết cùng nhà văn Thẩm Thệ Hà
Đây Tha La xóm đạo
Có trái ngọt cây lành
Tôi về thăm một dạo
Giữa mùa nắng vàng hanh.
Ngậm ngùi Tha La bảo:
- Đây rừng xanh rừng xanh
Bụi đùn quanh ngõ vắng,
Khói đùn quanh nóc tranh.
Gió đùn quanh mây trắng,
Và lửa loạn xây thành.
- Viễn khách ơi!
Hãy dừng chân cho hỏi,
Nắng hạ vàng ngàn hoa gạo rưng rưng.
Đây Tha La, một xóm đạo ven rừng,
Có trái ngọt, cây lành, im bóng lá,
Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ.
Ngày êm êm lòng viễn khách bơ vơ!
Về chi đây? Khách hỡi? Có ai chờ?
Ai đưa đón?
- Xin thưa, tôi lạc bước!
Không là duyên, không là bèo kiếp trước,
Không có ai chờ, ai đón tôi đâu!
Rồi quạnh hiu, khách lặng lẽ cúi đầu,
Tìm hoa rụng lạc loài bên vệ cỏ,
Nhìn cánh hoa bay ngẩn ngơ trong gió,
Gạo rưng rưng, nghìn hoa máu rưng rưng.
Nghìn cánh hoa rơi, lòng khách bỗng bâng khuâng.
Tha La hỏi:
- Khách buồn nơi đây vắng?
Không, tôi buồn vì mây trời đây trắng!
- Và khách buồn vì tiếng gió đang hờn?
Khách nhẹ cười, nghe gió nổi từng cơn,
Gió vi vút, gió rợn rùng, gió rít.
Bỗng đâu đây vẳng véo von tiếng địch:
Thôi hết rồi còn chi nữa Tha La!
Bao người đi thề chẳng trở lại nhà.
Nay đã chết giữa chiến trường ly loạn!
Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán,
Buồn trưa trưa, lây lất buồn trưa trưa,
Buồn xưa xưa, ngây ngất buồn xưa xưa,
Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh.
Khách rùng mình, ngẩn ngơ lòng hiu quạnh.
- Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!
Đây mênh mông xóm đạo với rừng già.
Nắng lổ đổ rụng trên đầu viễn khách.
Khách bước nhẹ theo con đường đỏ quạch,
Gặp cụ già đang ngóng gió bâng khuâng.
- Kính thưa cụ, vì sao Tha La vắng?
Cụ ngạo nghễ cười rung rung râu trắng,
Nhẹ bảo chàng:
“Em chẳng biết gì ư?
Bao năm qua khói loạn phủ mịt mù!
Người nước Việt ra đi vì nước Việt.
Tha La vắng vì Tha La đã biết,
Thương giống nòi đau đất nước lầm than.”
Trời xa xanh, mây trắng ngoẹn ngàn hàng,
Ngày hiu quạnh. Ờ.. ơ.. hơ tiếng hát.
Buồn như gió lướt lạnh dài đôi khúc nhạc
Tiếng hát rằng:
Tha La giận mùa thu,
Tha La hận quốc thù,
Tha La hờn quốc biến,
Tha La buồn tiếng kiếm,
Não nùng chưa!
Tha La nguyện hy sinh.
Ơ.. ơ.. hơ.. có một đám chiên lành.
Quỳ cạnh Chúa một chiều xưa lửa dậy.
Quỳ cạnh Chúa, đám chiên lành run rẩy:
Lạy Đức Thánh Cha!
Lạy Đức Thánh Mẹ!
Lạy Đức Thánh Thần!
Chúng con xin về cõi tục để làm dân...
Rồi... cởi trả áo tu.
Rồi... xếp kinh cầu nguyện.
Rồi... nhẹ bước trở về trần...
Viễn khách ơi! Viễn khách ơi!
Người hãy dừng chân.
Nghe Tha La kể, nhưng mà thôi khách nhé!
Đất đã chuyển rung lòng bao thế hệ.
Trời Tha La vần vũ đám mây tan.
Vui gì đâu mà tâm sự?
Buồn làm chi mà bẽ bàng?
Ơ... ơ... hơ... ờ... ơ... hơ... tiếng hát
Rung lành lạnh ngâm trầm đôi khúc nhạc.
Buồn tênh tênh, não lòng lắm khách ơi!
Tha La thương người viễn khách đi thôi
Khách ngoảnh mặt nghẹn ngào trông nắng đổ,
Nghe gió thổi như trùng dương sóng vỗ
Lá rừng cao, vàng rụng lá rừng bay...
Giờ khách đi. Tha La nhắn câu này:
- Khi hết giặc, khách hãy về thăm nhé!
Hãy về thăm xóm đạo
Có trái ngọt cây lành.
Tha La dâng ngàn hoa gạo,
Và suối mát rừng xanh.
Xem đám chiên lành thương áo trắng.
Nghe mùa đổi gió nhớ quanh quanh.
Cố Soạn giả: Viễn Châu
Cố Nghệ sĩ: Thành Được
Trong câu 3, soạn giã nói đến "lễ kỳ yên"
Hò..ơ..ơ..ơ...đèn nào cao cho bằng đèn Châu đốc
Gió nào độc bằn gió Gò công
Tháng mười trời đã lập đông
Nhớ miền quê cũ ờ...Hò ... ơ...ớ.. ơ...nước mắt thầm nhỏ tuôn...
Câu 1:
Ai có về quê tôi xin gởi đôi lời thăm hỏi..Dù hai mươi năm làm thân viễn xứ , tôi vẫn còn thương, còn nhớ một...phương...trời.
Thấm thoát bao năm với kỷ niệm xa vời...
Nhớ người Mẹ mái đầu điểm trắng, đang thẩn thờ tựa cửa chờ con.(SL)
Trời sang đông ruộng lúa ngát hương thơm, hoa bưởi hoa cau rụng trắng sân vườn.
Câu 2:
Mẹ ơi! Tình mẫu tử vẫn nặng nề tha thiết, sao con lại ra đi cách biệt mấy phương trời...
Nhớ Mẹ già nua trong kiếp sống đọa đày...
Ai săn sóc Mẹ lúc trời trở gió, khi mớ tuổi già đã chất nặng oằn vai.(SL)
Dưới mái tranh nghèo gió tạt mưa bay, trong xóm nhỏ với chuỗi ngày lao khổ.
Mỗi một mùa xuân trở về bên song cửa, là mỗi một lần suối lệ tràn mi...(SL)
Câu 3:
Nhớ những đêm xuân làng quê mở hội, nhộn nhịp tưng bừng dự lễ kỳ yên.
Lòng gái trai nao nức bâng khuâng, khi tiếng trống đầu thôn vọng đến.
Trên những lối đi lập lòe bầy đom đóm, đang soi đường như kết hội hoa đăng.(SL)
Tiếng sáo diều lơ lửng giữa không trung, như khúc nhạc thanh bình rộn rã.
Ai đã ra đi mới biết đường xa xứ lạ, tại không phút giây hoài vọng chốn quê nhà.(SL)
Lý con sáo:
Ta.. ra đi..(SL). xa cách quê nghèo thân yêu...(SL)
Đời phong trần ngược xuôi.(SL)
Ta lang thang trong gió bụi quê người.(SL)
Thấm thoát mấy xuân rồi.(SL)
Lòng bồi hồi khi trời lên gió đông.(SL)
Như báo tin đến đây một mùa xuân.(SL)
Mà quê nghèo từ khi cách xa.(SL)
Bao nhớ nhung chỉ riêng mình ta...(SL)
Câu 4:
Làm sao quên được những quán hàng của cô gái quê dịu hiền mộc mạc...Bát nước dừa tươi mát lịm cả... tâm...hồn...
Hương vị đồng quê sao thắm thiết êm đềm..
Muối Bạc liêu mặn tình biển cả, mớ than hồng ấm áp mũi Cà mau.(SL)
Ăn gạo Móng chim nhớ ruộng Sóc trăng, đêm ngũ chiếu nhớ lác miền Đồng tháp.
Ôi tình quê hương muôn đời bất diệt, biết làm sao cho cạn ý mong chờ.(SL)
Câu 5:
Nhớ con sông lượn quanh co uốn khúc, nước phù sa rào rạt chảy xuôi dòng...
Bãi mía, nương dâu loáng thoáng tận mây hồng...
Mấy luống cải hoa vàng bát ngát, bắp trổ cờ đón gió múa lộng chiều xuân.(SL)
Đường vào thôn có rặng truc quanh co, trâu đục nắng dưới cội đa già im bóng.
Thuyền ngư phủ nhẹ ngàng lướt sóng, trôi về đâu nơi bến vắng xa mờ.(SL)
Câu 6:
Ôi đẹp nào hơn bằng đẹp của quê hương,
Hồn dân tộc đượm thêm tình đất ước.
Hai mươi năm làm thân lữ khách, nhưng lúc nào tôi cũng nhớ quê hương.
Nhớ mùi lúa non, nhớ tiếng võng đưa, nhớ con rạch nhỏ dưới cầu tre lắc lẻo.
Kìa quê cũ có cây lành trái ngọt, vẫn đón chờ ai đang lạc bước phong trần.(SL)
Sông Hậu giang nối tiếp Tiền giang, mang thương mến khắp nẻo đường đất nước.
Lá thơ cạn ý mong chờ,



