16 tháng 4, 2026

VTM 188 _Vịnh trăng_ Minh Tâm

 





Vịnh trăng

Đĩa vàng lơ lửng giữa lưng trời.
Soi sáng đêm dài chẳng để rơi.
Vạn thuở trần gian yêu dáng ngọc,
Ngàn năm thi sĩ ướp hương đời.
Đổi thay khi tỏ rồi khi nhạt,
Xoay chuyển lúc đầy lại lúc vơi.
Chú cuội lạc đường lên chốn ấy,
Mỏi mòn ngồi dựa gốc đa chơi.
Minh Tâm


Họa 1:

Trăng khuyết

Viễn xứ liềm trăng ở cuối trời
Một mình thoáng nhớ chợt hồn rơi
Khuyết đầu em giữ nguyền vô hạn
Khuyết cuối anh gìn thệ cả đời.
Mỗi tháng hai phần cùng ghép lại
Quanh năm một mảnh chẳng hề vơi
Tuổi già nhớ mãi thời niên thiếu
Trăng khuyết lại tròn thỏa cuộc chơi
Tâm Quã   

Họa 2:

Thu lạc bước

Giăng mắc mây thu tím cả trời
Đong đưa gió nhẹ lá vàng rơi
Giọt sương lóng lánh như viên ngọc
Hình ảnh nên thơ bức họa đời
Khi ánh tà dương dần tẻ nhạt
Lúc lòng lữ khách thấy chơi vơi
Làm sao ai hiểu tim người ấy
Ngắm cảnh thu buồn dạo bước chơi
THT

Họa 3:

Lạc Lối

Trăng sáng bao la một góc trời 
Mơ hồ tiên giới hạt sương rơi 
Bàng hoàng thiên quốc rơi ly ngọc 
Vất vả trần gian trả nợ đời 
Khoảnh khắc trăm năm như  lạc lối 
Đôi dòng nước mắt chảy đầy vơi 
Người cùng cảnh ngộ đành rơi lệ 
Tiếc nuối vô thường bỏ cuộc chơi 
Hương Lệ Oanh VA

Họa 4:

Tuần hoàn

Đêm đến trăng lên chiếu khắp trời
Canh tàn lấp lánh ánh sao rơi
Tiếc thay tạo hóa vòng luân chuyển 
Ngẫm nghĩ thời gian quá nữa đời
Thế sự thăng trầm nhiều biến chuyển
Khác chi bóng nguyệt lúc đầy vơi
Bể dâu quanh quẩn theo thời thế
Chấp nhận tuần hoàn hớn hở chơi

PTL
Canh tàn: canh 5: từ 3 giờ đến 5 giờ sáng

Họa 5:

Chiến sĩ vô danh

Tháng Tư lửa đạn vút ngang trời
Một mảnh chim bằng gãy cánh rơi
Mấy trận thư hùng đau đớn phận
Mười năm chinh chiến xót xa đời
Người đi bỏ lại đàn con lạc
Kẻ ở ngăn sao giọt lệ vơi
Xa khuất một thời lo nỗi chết
Còn ai đợi uống cà phê chơi ?!!
Nguyễn Cang
Mar. 23, 2026


1. Tân nhạc: Ru Nửa Vầng Trăng
Sáng tác: Huy Phương
Ca sĩ: Ngọc Sơn




2. Cổ nhạc: Người Điên yêu trăng
Soạn giả: Viễn Châu
Nghệ sĩ: Bùi Trung Đẳng

Trong câu 6 của bài vọng cổ, soạn giả Viễn Châu có dùng hai câu trong bài "Cáo Tật Thị Chúng" của Thiền sư Mẫn Giác:

莫謂春殘花落

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

庭前昨夜一枝梅

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Đêm qua sân trước một cành mai



Nguyên văn bài "Cáo Tật Thị Chúng" ở cuối bài vọng cổ



Tân Nhạc
Trăng hỡi trăng ơi, bao đêm rồi ta nhớ vầng trăng.
Sương khuya mờ rơi, cây tuôn ngàn lá...
Buồn ơi là... buồn.

Vọng Cổ 

Câu 1:
Nhưng tại sao ta đã ngồi đây suốt một đêm thu bốn bề giá lạnh mà vầng trăng khuya vẫn khuất dạng giữa... đêm... sầu.
(Hò 16)

Ta chờ đợi vầng trăng in bóng dưới chân cầu.
(Hò 20)
Để ôm ấp một mãnh hồn hoang dại,
nhưng đợi chờ hoài mà có thấy trăng đâu. (Xê 24)
Ta cất giọng cười mà lã chã dòng châu,
nước mắt tuôn rơi pha lẫn nước sông dài.( Xang 28)
Ta tưởng chừng vừa nhấp cạn chén men cay,
để hồn nặng u hoài rồi nửa say nửa tĩnh. (Cống 32)

Câu 2:
Trăng ơi, ta nhớ mùa trăng,
mùa trăng ly loạn mùa trăng đợi chờ. (Hò 16)
Nhưng khói lửa chiến chinh đã làm tan vỡ ánh trăng mờ. (Hò 20)
Ta điên loạn khi đất bằng nổi sóng,
mất trăng rồi là mất cả nguồn thơ. (Xê 24)
Trăng vàng ơi khuất nẻo vô biên,
ta nghe như đất lỡ trời nghiêng.(Xê 28)
Gió lướt thướt đưa hồn qua ngõ vắng,
trăng khuất lâu rồi sao ta vẫn còn điên. (Xang 32)


Câu 4:
Cười lên đi, cười nữa đi cho đất bằng chuyển động, cười lên đi cho những giọt châu rơi rụng xuống... vai... gầy. (Hò 16)

Ta ở đâu mà lạc đến phương này.
(Hò 20)
Ta muốn khóc nhưng sợ người chê khiếp nhược,
ta muốn cười nhưng sợ họ gọi mình điên. (Xê 24)
Hãy đưa ta về chốn cung tiên,
mượn trăng thanh gió mát làm duyên. (Xang 28)
Và nằm gọn trong vòng tay ngọc nữ,
cho phút giây được quên mối ưu phiền. (Hò 32)

Câu 5:
Ta sẽ ca lên bài ca điên loạn,
ai có nghe xin chớ vội chê cười. (Hò 16)
Ta vẫn còn đây với số kiếp con người. (Hò 20)
Nhưng thấy trắng nói đen nhìn quen ra lạ,
cho nên mọi người mới gọi kẻ cuồng tâm. (Xê 24)
Khi ta đi trăng vàng tỏa bóng,
ngày ta về khuất dạng vầng trăng. (Xê 28)
Ta cười mà khóe mắt rưng rưng,
nửa sầu nhân thế nửa thương chuyện đời. (Xề 32)

Câu 6:
Ôi!
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Ta bỗng dưng thèm khát vị men cay,
uống từng ngụm cho say đừng tĩnh nữa.
(Cống 16)
Hãy rót đi! 
ta đang chờ em đó,
ruợu cạn rồi ta nằm giữa tha ma.(Xê 20)
Đừng ai gọi đến tên ta,
thế nhân vẫn tĩnh còn ta loạn cuồng. (Xề 24)
Khóc
cho mình số kiếp đau thương,
cười nhân thế nay dời mai đổi.( Xê 28)
Đâu đây khói lửa chưa tàn,
thiếu ánh trăng vàng nên ta vẫn còn điên. (Hò 32)

Bài thơ Cáo Tật Thị Chúng của Thiền Sư Mẫn Giác

 

告疾示眾

Cáo tật thị chúng

Có bịnh bảo mọi người

春去百花落

Xuân khứ bách hoa lạc

Xuân đi trăm hoa rụng

春到百花開

Xuân đáo bách hoa khai

Xuân đến trăm hoa cười

事逐眼前過

Sự trục nhãn tiền quá

Trước mắt việc đi mãi

老從頭上來

Lão tòng đầu thượng lai

Trên đầu, già đến rồi

莫謂春殘花落

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

庭前昨夜一枝梅

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Đêm qua sân trước một cành mai

Mãn Giác Thiền sư

 滿覺禪師 (1052-1096)

Trần-Lâm Phát chú âm

Ngô tất Tố dịch

 

 Giảng nghĩa: Trần-Lâm Phát

Cáo

Báo cho biết, trình lên cho biết

Tật

Bịnh

Thị

Mách bảo cho biết

Chúng

Đám đông, số người


Cáo tật thị chúng: Báo bịnh cho mọi người


Xuân

Mùa xuân

khứ

đi (như khứ hồi là đi và về)

bách

100

hoa

bông hoa

lạc

rơi, rụng


Xuân khứ bách hoa lạc: mùa xuân qua rồi, hàng trăm hoa rụng


Xuân

Mùa xuân

đáo

đến

bách

100

hoa

bông hoa

khai

mở, nở ra


Xuân đáo bách hoa khai: mùa xuân đến, hàng trăm hoa đua nở


Sự

việc là

trục 

đuổi theo

nhãn

con mắt

tiền

phía trước

quá

vượt qua như quá khứ là thời gian đã qua


Sự trục nhãn tiền quá: việc đuổi theo nhau đi qua trước mắt


Lão   

Già

tòng

theo

đầu

cái đầu

thượng

trên

lai

đến


Lão tòng đầu thượng lai: già theo từ trên đầu mà đến


Mạc

chớ đừng, không phải

vị

nói, gọi là

xuân

mùa xuân

tàn

tàn tụa

hoa

bông hoa

lạc

rơi, rụng

tận

hết


Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận: Đừng nói cuối mùa xuân hoa rụng hết


Đình    

Sân trước nhà

tiền

Mặt trước

tạc

Hôm qua

dạ

đêm

nhất

1

chi

cành

mai

hoa mai


Đình tiền tạc dạ nhất chi mai: sân trước  nhà, tối hôm qua 1 cành mai trổ ra









13 tháng 4, 2026

VTM 189_Hoa tháng ba_Tâm Quã



Xướng: 

Hoa tháng ba

Mời anh đến thăm miền thung lũng chết
Diệu kỳ thay sức sống đã hồi sinh
Bạt ngàn hoa muôn sắc thắm lung linh
Huyền diệu quá! Sa mạc tình bất diệt

Ở đâu hạt nẫy mầm lòng đất biết
Mưa .. Sương giăng.. Dạ quyết đợi xuân về
Mảnh đất cằn chân chất nghĩa tình quê
Mười năm một lần nghe sông núi hát

Tình sa mạc bao la làn sóng cát
Khách lãng du phiêu bạt thả hồn hoang
Nay trở về như ở giữa thiên đàng
Ôi ngan ngát rừng vàng hoa bất tận.*
Tâm Quã

*Biệt danh Thung Lũng Chết, Trong hoang mạc Mojave khoảng trung - nam Cali và Nevada

Họa 1:

Mộng an bình

Chiến tranh mãi làm bao người phải chết
Xác ngổn ngang hằng triệu kẻ hy sinh
Lợi cho ai xin hỏi Đấng Thần linh
Hay phí phạm một đời người huỷ diệt

Hởi duyên cớ xin cho tôi được biết
Trăn trở hoài trong những lúc đêm về
Lòng xót xa khi nghĩ tới hồn quê
Khi đất Mẹ không còn vang tiếng hát

Chỉ còn đó trơ vơ nhiều đồi cát
Vài thú rừng lạc lõng bước đi hoang
Nhớ ngày xưa cuộc sống chốn thảo đàng
Hội thôn xóm với ngày vui vô tận

THT

Họa 2:

Thung Lũng Chết

Ca Li có địa danh là từ chết
Khi còn nguyên thủy lúc mới sơ sinh
Đá tự di dời tưởng có thần linh
Thiên nhiên sắp đặt mong gì hủy diệt

Ai chưa đến chưa nghe làm sao biết
Dù ở nơi đâu cũng muốn tìm về
Tận mắt nhìn nơi chốn ở xa quê
Nghe gió rít điệu đàn như tiếng hát

Đa dạng cảnh quan như những cồn cát
Vách núi vàng in dấu bước chân hoang
Hãy đến nơi đây vãng cảnh địa đàng
Để chiêm ngưỡng những kỳ quan vô tận
Hương Lệ Oanh VA
Apr, 22. 2026

Họa 3:

An vui

Ở Cali có một vùng thung lũng chết
Gió đông về lại thấy cảnh tái sinh
Hạ thu đông 
hoa cỏ rất điêu linh
Ai cũng ngỡ nó trên đà hủy diệt

Vòng luân chuyển nào ai đâu có biết
Vụt thóang qua như giấc mộng quay về
Màu tím vàng đầy rẫy rạng vùng quê
Cùng tiếng gió rì rào như giọng hát

Đường xa lắc vượt qua nhiều bãi cát
Cứ ngỡ là đang tới chốn bỏ hoang
Niềm hân hoan quên mất một ngày đàng
Chỉ nghĩ đến lúc an vui vô tận
PTL

Gió Đông: Gió mùa xuân. Lấy từ bài thơ "Đồ đê thành Nam trang 題 都 城 南 莊
" của Thôi Hộ.
ngày đàng: ngày đường

Họa 4:

Thung lũng hoa vàng*

Đây thung lũng hoa vàng xưa đã chết
Nhưng hôm nay cuộc sống đã hoàn sinh
Nắng tháng Tư bông cải rụng phiêu linh
Nghe thanh thản giữa trần ai tuyệt diệt

Vùng đất hứa lần đầu tiên ta biết
Đổ mồ hôi cương quyết chẳng quay về
Nơi xứ người vẫn nhớ mảnh vườn quê
Đêm trăng lạnh ngồi chờ con dế hát

Ngoài biển vắng bước chân ai trên cát
Nghe u buồn tím lịm cả chiều hoang
Thung lũng thăng hoa giữa chốn địa đàng
Lòng ta vẫn giữ tình yêu bất tận !
Nguyễn Cang
Apr. 24, 2026

Chú thích: San Jose nằm trong Thung lũng Silicon CA, mũi phía Nam của Vịnh San Francisco. Diện tích của thành phố này vào khoảng 466.11 km², trung tâm kỹ nghệ điện tử nước Mỹ,  có nhiều bông cải vàng rực rỡ nở vào mùa xuân.Bao quanh là đồi núi bạt ngàn. Rất đông người Việt sống tại đây

Họa 5:

Một thoáng ngậm ngùi

Đạn bom nổ, nhà tan người giẫy chết
Bao lợi quyền giành giật cõi nhân sinh
Ta, bạn, thù hội tụ chốn u linh
Rồi bỡ ngỡ dời có sinh có diệt.

Quay trở ngược thuở phong thần ai biết?
Thiên hạ đổi thay kẻ đến người về
Loạn khắp trời cả thành thị thôn quê
Mong mỏi lắm câu đồng dao trẻ hát.

Người tất bật trăm năm thành bụi cát
Mãi tranh nhau thành quách phải tan hoang
Ngàn năm sau tìm đâu chốn địa đàng
Vì nhân thế hận thù không dứt tận
Minh Tâm

1. Tân nhạc: Độc Hành
Sáng tác: Nhật Trường 
Ca sĩ: Nhật Trường


Về đây mình về đây cao nguyên buồn sa mạc
Sương bạc chiều rơi đầy cửa vườn then cài kín
Tâm tư sầu mở ngõ mắt rướm lệ chua cay
Ðường đời muôn vạn nẽo, đường đời phiêu bạt suốt tháng năm dài …

Ðau cơn đau tình ái, sự nghiệp trắng như mây
Dang tay ôm vũ trụ, đồi núi cũng đổi thay

Về đây mình về đây cao nguyên buồn sa mạc
Sương bạc chiều rơi đầy cửa vườn then cài kín
Tâm tư sầu mở ngõ mắt rướm lệ chua cay
Ðường đời muôn vạn nẽo, đường đời phiêu bạt suốt tháng năm dài …


2. Cổ nhạc: Sắc tím hoa rừng
Soạn giả: Hồ Hoa Huệ
Nghệ sĩ: Thanh Tuấn


https://www.youtube.com/watch?v=M1czmA2MwJU&list=RDM1czmA2MwJU&start_radio=1

Mưa lác đác gió lùa qua khẻ lá
Từng giọt mưa buồn buốt giá tim coi
Tôi thẫn thờ đếm từng giọt mưa rơi
Mưa rả rích trên núi đòi thôn bản

Câu 1:

Từ buổi gặp nhau trên đường chiều sơn .. cước ..
Dáng nhỏ thon thon tóc dài tha thước
Làm ngây ngất lòng anh theo nhịp bước .... quân.... hành
Rồi từ đó yêu nhau anh cất bước dăng trình
Ba năm sau anh quay về con đường cũ, mong gặp lại nàng sơn nữ một chiều mưa..
Thôn bản buồn trầm mặc suy tư. Mưa lất phất đong đưa cành sim tím.
Kỷ niệm trên đường chiều có còn lưu lại dấu chân em, hay đã phai mờ vì bao mùa chinh chiến...

Câu 2:

Sơn nữ ơi nàng là ai, là ai trên cõi thế,
Có phải chăng nàng là Hằng đang ngự trị chốn cung đình.
Rồi một chiều kia nàng lạc bước xuống dương trần.
Ai xui khiến cho nàng lạc bước, để bây giờ anh thương nhớ tương tư.
Anh thương nhớ nàng cũng như Đường Minh Hoàng thương nhớ Dương Quí Phi như Phạm lãi nhớ Tây Thi Ngô Quốc.
Sơn nữ ơi! Anh mơ ước nàng là hiện thân của Tây Thi người ngọc, dẫu bị cống Hồ nhưng vẫn chung tình cùng Phạm Lãi đại phu...

Lý con sáo:

Ôi1 trăng ơi.. trăng, sao trăng không tỏa trên đồi hoa sim.
Trăng mơ màng trong đêm
Hay trăng lu bởi khuất rặng thông già.
Nhìn trăng buồn trăng leo lửng lơ,
Khiến cho ta nhớ nhung người xưa.
Sơn nữ giờ nàng đang ở đâu
Hày đến đây sớt chia cùng nhau..

Câu 5:

Trời ơi người sơn nũ năm xưa nay đâu còn nữa... Nàng đã chết đi vào một mùa thu khói lửa... kinh.... hoàng...
Nàng đã vĩnh biệt tình anh và vĩnh biệt buôn làng.  Sơn nữ ơi! Nay anh về đây thì nàng đã ra đi mãi mãi, không tiếng tạ từ dù chỉ một lần thôi.
Tay anh ôm mộ nàng mà nước mắt tuôn rơi, vòng tay âu yếm nay đã trỏ thành vòng hoa tang trắng.
Xưa Phạm Lãi thật là may mắn, còn gặp lại Tây Thi khi đổ nát Cố Đô Thành.

Câu 6:

Sơn nữ ơi! nàng có phải hiện thân của Dương Thế Trân tái thế...
Nhưng anh đâu phải là Hoàng Đế năm xưa.
Đành nhìn người yêu thầm lặng giữa chiều mưa.
Vòng tay ôm kỷ niệm thẫn thờ bên nấm mộ
Thay nén hương cho người quá cố, kết màu tím hoa rừng đắp mộ người yêu.
Đường vào rừng thẳm cô liêu, mưa rừng thấm lạnh mộ chiều buồn vươn.
Nàng đi để lại nhớ thương, biệt ly muôn thuở âm đươn chia lìa.
Hỏi trăng mấy tuổi trăng già, xẻ trăng nửa mảnh cho ta với mình.
Mộ nàng sơn nữ trung trinh
Đồi sim lưu lại chuyện tình đôi ta.

01 tháng 4, 2026

NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO_Nguyễn Cang




NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO


(Tháng Tư buồn, viết thay lời vợ)

Ta lưu lạc không nhà nơi thành phố
Đông phong về đêm lạnh phủ mù sương
Ta còn đây hay đã mất quê hương
Nghe con khóc biết mình còn đang sống

Xuân sắp đến bạc tiền như vườn trống
Hạt mưa rơi gom nỗi nhớ vào tim
Đi về đâu trong cõi vắng im lìm
Nghe mặn đắng bờ môi tê buốt giá

Mùa đông lạnh anh phong phanh áo vá
Gió cao nguyên có tê tái trong lòng
Thân phận nghèo mình cứ mãi long đong
Em vẫn đợi vẫn chờ ngày gặp lại

Soi gương mặt tóc nào còn xanh mãi
Chiều Tân Quy* chiều mắt đỏ mong chờ
Trong khổ đau đành mất tuổi mộng mơ
Đứa con nhỏ giật mình kêu mẹ khóc

Trả hết anh những hẹn hò trách móc
Còn lại đây những cay đắng dật dờ
Rót ưu tư vào bến giác hoang sơ
Lau nước mắt nhạt nhòa mưa cuối hạ!
Nguyễn Cang
Apr . 10, 2025