13 tháng 4, 2026

VTM 189_Hoa tháng ba_Tâm Quã



Xướng: 

Hoa tháng ba

Mời anh đến thăm miền thung lũng chết
Diệu kỳ thay sức sống đã hồi sinh
Bạt ngàn hoa muôn sắc thắm lung linh
Huyền diệu quá! Sa mạc tình bất diệt

Ở đâu hạt nẫy mầm lòng đất biết
Mưa .. Sương giăng.. Dạ quyết đợi xuân về
Mảnh đất cằn chân chất nghĩa tình quê
Mười năm một lần nghe sông núi hát

Tình sa mạc bao la làn sóng cát
Khách lãng du phiêu bạt thả hồn hoang
Nay trở về như ở giữa thiên đàng
Ôi ngan ngát rừng vàng hoa bất tận.*
Tâm Quã

*Biệt danh Thung Lũng Chết, Trong hoang mạc Mojave khoảng trung - nam Cali và Nevada

Họa 1:

Mộng an bình

Chiến tranh mãi làm bao người phải chết
Xác ngổn ngang hằng triệu kẻ hy sinh
Lợi cho ai xin hỏi Đấng Thần linh
Hay phí phạm một đời người huỷ diệt

Hởi duyên cớ xin cho tôi được biết
Trăn trở hoài trong những lúc đêm về
Lòng xót xa khi nghĩ tới hồn quê
Khi đất Mẹ không còn vang tiếng hát

Chỉ còn đó trơ vơ nhiều đồi cát
Vài thú rừng lạc lõng bước đi hoang
Nhớ ngày xưa cuộc sống chốn thảo đàng
Hội thôn xóm với ngày vui vô tận

THT

Họa 2:

Thung Lũng Chết

Ca Li có địa danh là từ chết
Khi còn nguyên thủy lúc mới sơ sinh
Đá tự di dời tưởng có thần linh
Thiên nhiên sắp đặt mong gì hủy diệt

Ai chưa đến chưa nghe làm sao biết
Dù ở nơi đâu cũng muốn tìm về
Tận mắt nhìn nơi chốn ở xa quê
Nghe gió rít điệu đàn như tiếng hát

Đa dạng cảnh quan như những cồn cát
Vách núi vàng in dấu bước chân hoang
Hãy đến nơi đây vãng cảnh địa đàng
Để chiêm ngưỡng những kỳ quan vô tận
Hương Lệ Oanh VA
Apr, 22. 2026

Họa 3:

An vui

Ở Cali có một vùng thung lũng chết
Gió đông về lại thấy cảnh tái sinh
Hạ thu đông 
hoa cỏ rất điêu linh
Ai cũng ngỡ nó trên đà hủy diệt

Vòng luân chuyển nào ai đâu có biết
Vụt thóang qua như giấc mộng quay về
Màu tím vàng đầy rẫy rạng vùng quê
Cùng tiếng gió rì rào như giọng hát

Đường xa lắc vượt qua nhiều bãi cát
Cứ ngỡ là đang tới chốn bỏ hoang
Niềm hân hoan quên mất một ngày đàng
Chỉ nghĩ đến lúc an vui vô tận
PTL

Gió Đông: Gió mùa xuân. Lấy từ bài thơ "Đồ đê thành Nam trang 題 都 城 南 莊
" của Thôi Hộ.
ngày đàng: ngày đường

Họa 4:

Thung lũng hoa vàng*

Đây thung lũng hoa vàng xưa đã chết
Nhưng hôm nay cuộc sống đã hoàn sinh
Nắng tháng Tư bông cải rụng phiêu linh
Nghe thanh thản giữa trần ai tuyệt diệt

Vùng đất hứa lần đầu tiên ta biết
Đổ mồ hôi cương quyết chẳng quay về
Nơi xứ người vẫn nhớ mảnh vườn quê
Đêm trăng lạnh ngồi chờ con dế hát

Ngoài biển vắng bước chân ai trên cát
Nghe u buồn tím lịm cả chiều hoang
Thung lũng thăng hoa giữa chốn địa đàng
Lòng ta vẫn giữ tình yêu bất tận !
Nguyễn Cang
Apr. 24, 2026

Chú thích: San Jose nằm trong Thung lũng Silicon CA, mũi phía Nam của Vịnh San Francisco. Diện tích của thành phố này vào khoảng 466.11 km², trung tâm kỹ nghệ điện tử nước Mỹ,  có nhiều bông cải vàng rực rỡ nở vào mùa xuân.Bao quanh là đồi núi bạt ngàn. Rất đông người Việt sống tại đây

Họa 5:

Một thoáng ngậm ngùi

Đạn bom nổ, nhà tan người giẫy chết
Bao lợi quyền giành giật cõi nhân sinh
Ta, bạn, thù hội tụ chốn u linh
Rồi bỡ ngỡ dời có sinh có diệt.

Quay trở ngược thuở phong thần ai biết?
Thiên hạ đổi thay kẻ đến người về
Loạn khắp trời cả thành thị thôn quê
Mong mỏi lắm câu đồng dao trẻ hát.

Người tất bật trăm năm thành bụi cát
Mãi tranh nhau thành quách phải tan hoang
Ngàn năm sau tìm đâu chốn địa đàng
Vì nhân thế hận thù không dứt tận
Minh Tâm

1. Tân nhạc: Độc Hành
Sáng tác: Nhật Trường 
Ca sĩ: Nhật Trường


Về đây mình về đây cao nguyên buồn sa mạc
Sương bạc chiều rơi đầy cửa vườn then cài kín
Tâm tư sầu mở ngõ mắt rướm lệ chua cay
Ðường đời muôn vạn nẽo, đường đời phiêu bạt suốt tháng năm dài …

Ðau cơn đau tình ái, sự nghiệp trắng như mây
Dang tay ôm vũ trụ, đồi núi cũng đổi thay

Về đây mình về đây cao nguyên buồn sa mạc
Sương bạc chiều rơi đầy cửa vườn then cài kín
Tâm tư sầu mở ngõ mắt rướm lệ chua cay
Ðường đời muôn vạn nẽo, đường đời phiêu bạt suốt tháng năm dài …


2. Cổ nhạc: Sắc tím hoa rừng
Soạn giả: Hồ Hoa Huệ
Nghệ sĩ: Thanh Tuấn


https://www.youtube.com/watch?v=M1czmA2MwJU&list=RDM1czmA2MwJU&start_radio=1

Mưa lác đác gió lùa qua khẻ lá
Từng giọt mưa buồn buốt giá tim coi
Tôi thẫn thờ đếm từng giọt mưa rơi
Mưa rả rích trên núi đòi thôn bản

Câu 1:

Từ buổi gặp nhau trên đường chiều sơn .. cước ..
Dáng nhỏ thon thon tóc dài tha thước
Làm ngây ngất lòng anh theo nhịp bước .... quân.... hành
Rồi từ đó yêu nhau anh cất bước dăng trình
Ba năm sau anh quay về con đường cũ, mong gặp lại nàng sơn nữ một chiều mưa..
Thôn bản buồn trầm mặc suy tư. Mưa lất phất đong đưa cành sim tím.
Kỷ niệm trên đường chiều có còn lưu lại dấu chân em, hay đã phai mờ vì bao mùa chinh chiến...

Câu 2:

Sơn nữ ơi nàng là ai, là ai trên cõi thế,
Có phải chăng nàng là Hằng đang ngự trị chốn cung đình.
Rồi một chiều kia nàng lạc bước xuống dương trần.
Ai xui khiến cho nàng lạc bước, để bây giờ anh thương nhớ tương tư.
Anh thương nhớ nàng cũng như Đường Minh Hoàng thương nhớ Dương Quí Phi như Phạm lãi nhớ Tây Thi Ngô Quốc.
Sơn nữ ơi! Anh mơ ước nàng là hiện thân của Tây Thi người ngọc, dẫu bị cống Hồ nhưng vẫn chung tình cùng Phạm Lãi đại phu...

Lý con sáo:

Ôi1 trăng ơi.. trăng, sao trăng không tỏa trên đồi hoa sim.
Trăng mơ màng trong đêm
Hay trăng lu bởi khuất rặng thông già.
Nhìn trăng buồn trăng leo lửng lơ,
Khiến cho ta nhớ nhung người xưa.
Sơn nữ giờ nàng đang ở đâu
Hày đến đây sớt chia cùng nhau..

Câu 5:

Trời ơi người sơn nũ năm xưa nay đâu còn nữa... Nàng đã chết đi vào một mùa thu khói lửa... kinh.... hoàng...
Nàng đã vĩnh biệt tình anh và vĩnh biệt buôn làng.  Sơn nữ ơi! Nay anh về đây thì nàng đã ra đi mãi mãi, không tiếng tạ từ dù chỉ một lần thôi.
Tay anh ôm mộ nàng mà nước mắt tuôn rơi, vòng tay âu yếm nay đã trỏ thành vòng hoa tang trắng.
Xưa Phạm Lãi thật là may mắn, còn gặp lại Tây Thi khi đổ nát Cố Đô Thành.

Câu 6:

Sơn nữ ơi! nàng có phải hiện thân của Dương Thế Trân tái thế...
Nhưng anh đâu phải là Hoàng Đế năm xưa.
Đành nhìn người yêu thầm lặng giữa chiều mưa.
Vòng tay ôm kỷ niệm thẫn thờ bên nấm mộ
Thay nén hương cho người quá cố, kết màu tím hoa rừng đắp mộ người yêu.
Đường vào rừng thẳm cô liêu, mưa rừng thấm lạnh mộ chiều buồn vươn.
Nàng đi để lại nhớ thương, biệt ly muôn thuở âm đươn chia lìa.
Hỏi trăng mấy tuổi trăng già, xẻ trăng nửa mảnh cho ta với mình.
Mộ nàng sơn nữ trung trinh
Đồi sim lưu lại chuyện tình đôi ta.