09 tháng 5, 2026

Nhà Thơ Phạm Thiên Thư _Hương Lệ Oanh VA

 




Nhà Thơ Phạm Thiên Thư (1940-2026)
Từ trần vào lúc 16g15 phút ngày 7- 5-2026 tại nhà riêng VN
Hình ảnh những cuộc gặp gỡ năm 2016 cùng 3 người bạn Julie Le - Ngân Triều - Việt Yến Lê
Ông tặng tôi 3 tập thơ do ông sáng tác

Được biết đến ông, qua những ca khúc Phạm Duy phổ nhạc như:


Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng 
Em Lễ Chùa Này 
Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu 
Pháp Thân 
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ


Nhưng phổ biến nhất trong một giai đoạn, vẫn là Ngày xưa Hoàng Thị được Phạm Duy phổ nhạc những giai điệu da diết và bất tử.

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mưa.

Thi sĩ Phật giáo Phạm Thiên Thư cũng để lại những tác phẩm độc đáo thi hóa kinh Phật, chẳng hạn như bộ Kinh Hiền Ngu (Damamuka Nidana Sutra), với 12.000 câu thơ lục bát, có một không hai trong thi ca Việt Nam. Danh mục thi hóa kinh của ông còn có như Kinh Ngọc (Kinh Kim Cương), Kinh Thơ (Kinh Pháp Cú)...

Ca ngợi nội dung và ngôn từ trong Kinh Hiền Ngu, Hòa thượng Thích Giác Toàn có viết "Qua những vần thơ hay tác giả đã khéo léo đưa tư tưởng Phật giáo vào tác phẩm của mình: Khổ, không, vô ngã… Tôi nghĩ đây là tác phẩm về Đạo và đời xoa dịu những nổi khổ đau để khuyến khích người ta đi tiếp đường đời với tâm tự tại trong chữ Không…!

Năm 1964 xuất gia pháp danh là Tuệ Không, (1964-1973) hoàn tục nên có kiến thức khá thâm thúy về đạo Phật. Ông được coi là "người thi hóa kinh Phật" (dịch kinh Phật ra thơ) và là tác giả của nhiều bài thơ phảng phất triết lý mà ông đã tin theo.

- Năm 1973, ông đoạt giải nhất văn chương toàn quốc với tác phẩm Hậu truyện Kiều-Đoạn trường Vô Thanh

- Năm 1973-2000: Nghiên cứu, sáng lập và truyền bá môn dưỡng sinh Điện công Phathata (viết tắt chữ Pháp-Thân–Tâm)..

Theo ông, Hoàng Thị Ngọ trong bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị” chỉ là kỷ niệm, một mối tình thoảng nhẹ vu vơ thời học trò! Trong những năm Tú tài ông đã để ý một cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ cô gái đó quê gốc Hải Dương và ở gần nhà ông. Sau này Phạm Thiên Thư tìm lại cố nhân nhưng người hàng xóm cho biết bà Ngọ đã bán nhà và dọn đi nơi khác từ lâu.

Ngày ấy, mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô gái đứng ở đầu hàng bên nữ, nổi bật, mái tóc dài xoã trên bờ vai lặng lẽ ngắm nhìn. Khi tan trường cô gái một mình trên đường về ông lẽo đẽo theo sau: “Cô ấy ôm cặp đi trước tôi đi theo nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng! Cứ thế tôi lặng lẽ theo sau hàng ngày giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết”. Và một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông đã cầm bút viết lên bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị”.

Những năm sau này, mỗi khi đi ngang lại con đường của một thuở yêu đương, hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông:

“Em tan trường về.
Đường mưa nho nhỏ.
Chim non giấu mỏ.
Dưới cội hoa vàng..”

Giờ đây, Hoàng Thị Ngọ đã định cư ở Mỹ. Hơn 50 năm, nơi phương trời xa xôi ấy, cô nữ sinh có còn nhớ…
“…Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời
Tình ơi ! Tình ơi !”

Nhà thơ Phạm Thiên Thư, người đã thi hóa Kinh Phật, ông xuất hiện trong làng thơ như một người tu sĩ, giảng Phật Pháp bằng thi ca như Kinh Ngọc, Kinh Hiền, Kinh Thơ,


Hương Lệ Oanh VA