30 tháng 7, 2026

VTM 193_Tha hương_Hàn Thiên Lương

 


Xướng:

Tha hương

Nước non thăm thẳm biệt trùng dương
Giọt nắng tha phương trọn nỗi buồn
Nhớ cảnh chiều tà mờ ngõ trúc
Thương vành trăng khuyết lạnh đêm sương
Ra đi cách biệt càng nhung nhớ
Ngoảnh lại xa xăm mãi tiếc thương
Lặng đứng trên đồi thông vắng vẽ
Ngậm ngùi mắt lệ vọng quê hương

Hàn Thiên Lương


Họa 1:

Bồi hồi

Cách trở nghìn trùng mấy đại dương
Nhìn dòng sông tẻ ngắm sao buồn
Thương về quê cũ đành cam phận
Trông ngóng đêm dài với gió sương
Ly biệt xóm làng càng quyến luyến
Tháng năm xa cách vẫn yêu thương
Đông về tuyết phủ càng hiu quạnh
Ngõ vắng bồi hồi nhớ cố hương

PTL

Họa 2:

Tha hương

Quê cũ xa xăm cách đại dương
Tình luôn thấm đẫm những u buồn.
Mưa sầu hiên vắng ươm chăn chiếu,
Trăng lạnh đêm dài nhuộm gió sương.
Nào muốn đắm chìm muôn nỗi nhớ,
Cũng đành héo hắt vạn niềm thương.
Cành nam mòn mỏi thân chim Việt,
Mắt lệ vương nhòa, vọng cố hương.

Minh Tâm

Họa 3:

Buồn trong kỷ niệm

Tuổi đời vào độ bóng tà dương
Hành giả Tiêu Tương cảm thấy buồn
Quá khứ thu người trong khóm trúc
Đứng nhìn trời đất đẫm hơi sương
Hôm nay tiếc nuối niềm nhung nhớ
Kỷ niệm dâng tràn với luyến thương
Bất động gục đầu nơi vắng vẻ
Mơ màng tơ tưởng một mùi hương

THT

Họa 4:

Vọng Cố Hương

Xa cách nghìn trùng bởi đại dương
Sầu vương én nhạn cánh chim buồn
Bao năm biền biệt dài vô tận 
Viễn khách dặm trường lạnh tuyết sương 
Thắm thoát thời gian như giấc mộng 
Tháng ngày sâu lắng cũng yêu thương 
Xứ người cảnh đẹp như tranh vẽ
Lưu luyến quê nhà vọng cố hương

Hương Lệ Oanh VA
 July, 21. 2026

Họa 5:

Xa quê

Quê nhà cách biệt Thái Bình Dương
Ngõ trúc quanh co tím ngắt buồn
Nhớ mảnh trăng gầy vươn mái tóc
Thương chiều nhạt nắng vạc kêu sương
Tàn đêm nặng trĩu màu ly biệt
Tỉnh giấc đong đầy mộng luyến thương
Lặng ngắm hoàng hôn rơi biển vắng
Xa rồi khói bếp tỏa mùi hương!!!

Nguyễn Cang

Họa 6:

Tình chung

Cách trở từ khi vượt viễn dương
Ngày trông biển vắng gợi đêm buồn
Đường xưa liễu rủ ôm làn trúc
Phố cổ trăng mờ vỗ dáng sương
Bạn ở thầm mong hằn nỗi nhớ
Mình đi vọng ngóng đẫm niềm thương
Chung trời dẫu khác muôn vàn cảnh
Dạ khắc tình chung giữ sắc hương.

Tâm Quã

Họa 7:

Ly hương

Đường đời vạn dặm cách trùng dương,
Gió lạnh trời tây nhuộm sắc buồn.
Cánh nhạn xa bầy mờ lối trúc,
Giọt sầu viễn xứ đẫm làn sương.
Mơ màng chốn cũ niềm nhung nhớ,
Khắc khoải canh dài nỗi xót thương.
Gửi chút lòng thành theo bóng nguyệt,
Hồn nương theo gió hướng quê hương.
AI
Rất vui vì bạn đã yêu thích bài họa này! Chúc bạn và các tác giả trong "Vườn thơ tài tử" luôn giữ mãi ngọn lửa đam mê với thơ ca, cùng nhau chia sẻ thêm nhiều tác phẩm hay và ý nghĩa.
1. Tân nhạc: Kiếp tha hương
Sáng tác: Lam Phương
Ca sĩ: Mạnh Đình












2. Cổ nhạc: Tâm sự tha hương
Soạn giả: Tiểu Ly Ly
Nghệ sĩ: Trang Nguyễn


Ngâm:

Gió bấc về thổi qua khung cửa
Giữa đêm buòn se thắt lòng tôi
Một chút tơ vương sầu viễn xứ
Nhung nhớ quê nhà dạ héo hon...

Câu 1:

Đêm sắp tàn canh nhưng tôi vẫn còn thao thức..
Đôi mắt xa xăm hướng về quê Mẹ nỗi nhớ niềm thương vây kín....tâm...hồn.
Ôi nhớ làm sao hình bóng mẹ hiền..
Nhớ ngày tiễn đưa, Mẹ cầm tay lưu luyến, nước mắt tuôn trào không nỡ xa con.(SL)
Tôi cũng nghẹn ngào không nói được thành câu,
Giây phút chia xa xót dạ đau lòng.
Tôi cố mỉm cười để cho Mẹ an tâm,
Quay bước chân đi dòng châu lã chã. (SL)

Câu 2:

Hoàn cảnh đẩy đưa tôi làm thân viễn xứ,
Bỏ lại sau lưng hạnh phúc riêng mình...
Nặng gánh đôi vai cuộc sống gia đình...
Sáng đi làm thuê đêm về lẻ bóng,
Thui thủi một mình trong gác trọ buồn tênh.
Ai hiểu nổimlofng của kẻ ly hương,(SL)
Khoắc khoải tưng đêm nhớ thương về cố quốc.
Dù ở nơi đây phồn hoa đô thị,
Nhưng vẫn không bằng quê Mẹ bình yên....(SL)


Lý trị an:

Năm tháng qua, xa nhà nhung nhớ Mẹ.
Mà tôi chưa, chưa thể quay về thăm gia đình.
Đời làm thuê đâu có ai được như mong muốn.
Nên bây giờ tôi vẫn còn ở phương trời xa...

Trong trái tim luôn hằn sâu kỷ niệm.
Đời phong ba, nên bước chân còn đang phiêu bồng.
Dù cho tôi, đang ở đâu lòng tôi vẫn nhớ.
Quê hương là nơi cội nguồn mãi không mờ phai...

Câu 5:

Chan chưa trong tôi mảnh đất quê hương có tình thương của Mẹ...
Có đồng lúa mênh mông, có cò bay thẳng cánh trong buổi hàng hôn nắng đã... buông...mành.

Có lục bình trôi trên mặt nước bềnh bồng..
Tuổi còn thơ chưa biết đời gian khó,
Được Cha đỡ đần Mẹ chăm sóc yêu thương.(SL)
Khi lớn khôn rồi tự bươn chải mưu sinh,
Tôi mưới hiểu ra Mẹ Cha nhiều vất vả.
Chưa kịp đền ơn thì Cha không còn nữa,
Còn Mẹ nhưng tôi chữ hiếu vẫn chưa tròn.(SL)

Câu 6:

Xuân đến cận kề một năm nữa trôi qua,
Thêm một mùa xuân lạc loài nơi đất khách.
Ngồi đếm thời gian thấy lòng chua xót,
Tuổi cho phận mình số kiếp long đong.
Biết đến bao giờ tôi trở lại quê hương,
Cùng với người thân sum vầy đón Tết.
Quê Mẹ xuân sang có mai vàng nở rộ,
Còn xuân nơi đây chỉ có nổi buồn.(SL)
Ngoài kia sương lạnh rơi đầy,
Lòng mang tâm sự não nề trắng đêm,
Càng thương Mẹ ở quê nhà, 
Năm tháng mỏi mòn chờ đợi đứa con xa..(SL)


16 tháng 7, 2026

VTM 192_Bởi Vì Thương_Hương Lệ Oanh VA






Xướng:

Bởi Vì Thương

Họ yêu nhau như tuổi còn thơ dại
Trên đường đời nhiều trở ngại gian lao
Như mùa xuân với vạn đóa hoa đào
Dòng Potomac ngày nao lỗi hẹn

Thì thôi có mấy ai được tròn vẹn
Ở nơi đây mà chẳng thẹn với lòng
Dẫu gì rồi cũng có lần sang sông
Sóng cứ vỗ nhưng lòng ta tĩnh lặng

Bởi vì thương nên nghĩa tình sâu nặng
Trót đã rồi nên quặng thắt lòng đau
Dù thời gian có đổi sắc phai màu
Trong tâm khảm luôn in hình bóng cũ

Trần gian vạn người mấy ai có đủ
Nên dặn lòng ru ngủ giấc mơ hoa
Dù ở nơi đâu cũng vẫn là nhà
Bằng lòng hiện tại cho đời thanh thản

Hương Lệ Oanh VA

Họa 1:

Từ giã

Tuổi đã lớn trãi qua thời khờ dại
Hiểu tấm lòng sư đệ với công lao
Có ngờ đâu cảnh sóng dậy ba đào
Phải từ giã sân trường đành thất hẹn

Không còn nghiệp có chi đâu trọn vẹn
Buộc ra đi với uất ức trong lòng 
Như lái đò đưa khách chửa qua sông
Dưới ánh sáng trăng mờ trong im lặng

Nay vĩnh biệt ngành nghề tình sâu nặng
Xa lớp trường với những nỗi xót đau
Dẫu biết rằng cuộc sống mới thay màu
Tâm tư vẫn hướng về nơi chốn cũ

Nơi đất khách cuộc đời tuy đầy đủ
Không mơ gì đến cuộc sống xa hoa
Cuối tháng tư lại nhớ đến quê nhà
Với tâm khảm chia lìa sao bình thản

PTL


Họa 2:

Duyên lầm

Làm sao biết ai khôn và ai dại
Chớ tưởng rằng đương sự ngại gian lao
Không quan tâm, không tích cực bôn đào
Nào đâu biết hắn nôn nao đến hẹn

Luôn ấp ủ một tình yêu trọn vẹn
Mãi có nhau để chẳng thẹn với lòng
Lời nguyện thề chứng giám bởi dòng sông
Hắn tin tưởng với lòng thành tĩnh lặng

Có đâu biết đã sai lầm quá nặng
Vỡ mộng, sầu đời quặn thẳt lòng đau
Than trách sao tranh đẹp chóng phai màu
Mong tái tạo thời gian hình ảnh cũ

Đến phút cuối niềm tin còn tạm đủ
Cho tuổi già giấc ngủ vẫn nở hoa
Dù đôi chim không ở một mái nhà
Vẫn vui vẻ, sống tà tà bình thản

THT



Họa 3:

Bâng khuâng tuổi hạc

Chiều hiu hắt trên đồi hoa cỏ dại,
Thời gian trôi vun vút tựa tên lao
Mới xuân tươi rạng rỡ những mai đào
Nay thu muộn gió sương dường có hẹn.

Tóc dẫu bạc, tình xưa mong giữ vẹn.
Buổi hoàng hôn cách mặt chẳng xa lòng
Dòng đời đưa thuyền lay lắt trên sông
Mặc trong đục, cầu gió yên sóng lặng

Theo con nước, đôi tay chèo thấm nặng
Sóng xô thuyền chân mỏi lại lưng đau
Mây che trời nắng cũng đã nhạt màu
Lòng lưu luyến ngẩng trông bờ bến cũ

Bao cay đắng ngọt bùi đời nếm đủ
Giờ lại thêm da dẻ trổ đầy hoa
Mộng du sơn ngoạn thủy nước non nhà
Cưỡi hoàng hạc tìm cội nguồn thanh thản...

Minh Tâm

Họa 4:

Tình tuổi mộng

Thủa còn trẻ mấy ai khôn ai dại
Đã yêu rồi ai tính toán công lao
Bao khó khăn chẳng nản cứ bôn đào
Dẫu mưa nắng không một lần trễ hẹn

Sống chân chất tình nồng luôn giữ vẹn
Dẫu đi đâu vẫn thể hiện một lòng
Không ngờ ngày phải giã biệt núi sông
Hai đứa ở hai nơi cùng chết lặng

Xa cách vẫn tình sâu dày nghĩa nặng
Vẫn chung trời dằng dặc một niềm đau
Dẫu chốn xưa điểm hẹn có thay màu
Tình tuổi mộng vẫn in hình dáng cũ

Dẫu thương nhớ không làm sao đắp đủ
Sóng bạc đầu sông núi ngát hương hoa
Mây chiều loang hay khói tỏa quê nhà
Khắc khoải vẫn…Biết bao giờ thanh thản

Tâm Quã
Jul 02, 2026

 1. Tân nhạc: Bởi vì thương

Tác giả: Hương Lệ Oanh VA
Ca sĩ: AI Suno


2. Cổ nhạc: Thương Hoài Ngàn Năm 
Tân nhạc: Phạm Mạnh Cương
Cổ nhạc: Viễn Châu
Nghệ sĩ: Ngọc Diễm

 
Tân Nhạc

Ngàn năm thương hoài một bóng hình ai.
Tình đã khơi rồi mộng khó nhạt phai.
Trăng khuyết rồi có khi đầy.
Ngăn cách rồi cũng xum vầy.
Mây bay bay hoài ngàn năm.
Lòng như con thuyền đỗ bến tình yêu.
Ngại gió mưa nhiều thuyền vẫn còn neo.
Ai đó dù có hững hờ.
Ai đó dù đã âm thầm.
Ra đi… ôm trọn niềm thương.

Vọng Cổ



Câu 1:

Mấy lá tâm thư xin gởi trao ai nơi miền xa xứ lạ.
Buổi ấy chia tay như vầng mây không định hướng khi bóng người đi khuất dạng dưới… sương… mù.
(Hò 16)
Dõi mắt nhìn theo với đôi mắt lệ mờ. (Hò 20)
Hỏi gió gió bay, hỏi hoa hoa rụng,
hỏi bạn tình thì bạn tình đã lạc lõng ngàn phương.
(Xê 24)
Nửa khuya rồi em còn thắp mấy tuần hương, khi nghe từ xa vọng lại tiếng chuông chùa. (Xang 28)
Em nguyện cầu cho chim nhớ rừng xưa, cho kẻ ly hương mau trở về bến cũ. (Cống 32)

Câu 2:

Mấy bận tàn thu mấy mùa lá rụng,
em vẫn buông neo chờ đợi khách giang hồ. (Hò 16)
Hương sắc phôi pha bởi năm tháng đợi chờ.(Hò 20)
Hỡi kẻ ra đi nơi ven trời góc biển,
hướng nẻo quê nhà có thấy lạnh hồn quê.( Xê 24)
Ai nỡ để mình năm tháng phải bơ vơ, nhìn lá rụng ngậm ngùi bao nỗi nhớ. (Xê 28)
Nước chảy mây trôi, gió đùa sóng vỗ,
chẳng xót thương dùm thân phận cánh bèo trôi. (Xang 32)

Tân Nhạc

Thương hoài ôi ngàn năm còn đó.
Đá mòn mà tình có mòn đâu.
Tình đầu là tình cuối người ơi.
Suốt đời mình nguyện cầu lứa đôi.
Thời gian âm thầm như nước về khơi.
Lòng trót yêu người tình khó đổi thay.
Hoa thắm rồi có khi tàn, tình ấy chỉ đến một lần.
Tâm tư thương hoài ngàn năm.

Câu 5:

Nghe tiếng chuông ngân em ngỡ mình đang quỳ nơi chánh điện.
Chắp hai tay âm thầm khấn nguyện cho tâm tư thôi nhớ nhung kỉ niệm buổi… ban… đầu. (Hò 16)
Tóc rối từng đêm rủ rượi trắng canh sầu. (Hò 20)
Hỡi chiếc thuyền đời trôi về nơi vô định, đã đưa người lữ khách dạt về đâu. (Xê 24)
Ngồi một mình lẻ bóng suốt canh thâu, em đọc lại mấy dòng thơ cũ. (Xê 28)
Trong khi anh đang ruổi bước trên nẻo đường mưa gió, như một vầng mây trôi dạt cuối chân trời.(Xề 32)

Câu 6:

Anh đi rồi như lá thu xa rừng thẳm,
như một con thuyền bỏ bến ngược trường giang. (Xang 12)
Có bao giờ anh nhớ tiếng hát môi em, và đêm tao ngộ dưới con đò bên ánh lửa.(Cống 16)
Giờ đây nơi bến cũ chơ vơ cành nghiêng lá đổ, mỏi mắt mong chờ môi nhạt màu son. (Xê 20)
Thu tàn trời sắp sang đông, trời đông ủ dột gió đông lạnh lùng. (Xề 24)
Tiếng sáo mơ hồ ai trỗi khúc thê lương, theo những chiếc lá vàng bay trước gió. (Xê 28)
Anh đi góc biển ven trời,
đâu biết một người thương nhớ đến ngàn năm. (Liu 32)