27 tháng 3, 2025

VTM 167_Hồn quê_THT

 



Xướng:

Hồn  quê
Nắng vàng lan tỏa rặng mù u
Gió lặng hàng tre ngắm tít mù 
Phảng phất hồn quê trong nắng sáng
Võng đưa nhè nhẹ với lời ru 
Tha hương tưởng nhớ về quê mẹ
Ôm ấp tình quê một nỗi ưu 
Thương quá thương sao người đất Việt
Đắm chìm trong khổ ải nhà
THT

Họa 1:

Chiều  quê
Lất phất hạt mưa cảnh tối u
Chiều quê cảnh vật dưới sương mù
Xa xa giọng điệu lời âu yếm
Tiếng hát u hoài với điệu ru
Rừng lá đồng thưa vàng ánh nắng
Không gian tĩnh mịch chốn vô ưu
Êm đềm thôn dã ngày yên tĩnh
Thóat khỏi phồn hoa tựa ngục tù
PTL
 vô ưu 無優 : không ưu phiền

Họa 2:

Đất Mẹ 
Đất mẹ hồn thiêng cảnh tịch u
Nhớ về  dĩ vãng áng mây mù
Xót xa đời mẹ nhiều cơ cực 
Nước mắt tuôn trào nghẽn điệu ru
Đất khách quê nhà xa cách trở
Dư âm hương sắc đóa vô ưu 
Lang thang lạc lỏng
trên trần thế
Nếm vị đắng cay giống cảnh tù 

Hương Lệ Oanh VA 
Mar. 10, 2025
Chú thích: hoa Vô Ưu được trồng nhiều nơi trong  khuôn viên đền đình chùa còn có nghĩa bạn đang ở nơi vô ưu nên bạn đừng có ưu phiền. Nếu có thì hãy thở đi cười đi rồi sẽ giống như loài hoa ấy sẽ vô ưu

 

Họa 3:

Rừng chiều tháng tư
Bóng chiều rớt xuống cảnh thâm u
Chẳng biết nơi đây chốn mịt mù
Rừng núi chập chùng mây trắng phủ
Đồi sim bát ngát gió êm ru
Dựa lưng cầu sắt* dừng chân nghỉ
Vác gỗ trên rừng hận dấu ưu
Gian khổ bao năm đời bất tận
Thương người thất trận phải lao tù
Nguyễn Cang
Feb. 10, 2025

Cầu sắt Đắc- luông* ở tỉnh Phước Long năm 1978.

Họa 4:

Niềm quê
Từ ngày bái biệt giã từ u
Nương gió lặng chèo đi tất tả
Tựa sương mờ lách lướt êm ru
Đi xa luyến nhớ tình thâm cũ
Ở lại lòng đau cảnh uẩn u
Hồi tưởng quê nhà bao dạ thán
Nói năng kín kẽ khổ tâm tù
TQ
03.24, 2025
Bỏ lại đằng sau những mịt mù

Họa 5:

Chán cảnh chiến tranh
Thế sự sao toàn chuyện tối u.
Đông tây nặng trĩu những mây mù.
Chiều hôm choáng mắt nhìn bom nổ,
Đêm lạnh chui hầm nghe pháo ru.
Lãnh tụ vẽ vời bao ảo vọng,
Dân lành gánh chịu những sầu ưu.
Chiến tranh huỷ diệt, trời như sập,
Quả đất đìu hiu vũng nước tù.
Minh Tâm


1. Tân nhạc: Gọi nhớ quê hương






2. Cổ nhạc: Quê hương và nổi nhớ



Thơ: Đỗ trung Quân 
Tân nhạc: Giám văn Thạch
Vọng cổ: Phan Việt Anh

Tân nhạc:
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Vọng cổ
Câu 1:
Quê hương tôi có bến nước dòng sông có rặng dừa soi bóng. Có nhánh me chua có chùm khế ngọt có chiếc cầu tre hôm sớm mẹ đi …về. Có hương cau dìu dịu ánh trăng thề. có đám bướm vàng theo đàn em đi học, có khói lam chiều nhẹ đểm bức tranh quê. Mấy cánh cò còn quyến luyến chân đê. Vụt mai khi lũ trẻ gọi trâu về. Con đò chờ trên bến vắng liêu xiêu. Xao xuyến hồn quê cứ mỗi chiều nhạt nắng

Câu 2:
Kỷ niệm tuổi thơ bức tranh quê yên ấm mãi theo ta qua năm tháng cuộc đời. dù có đi đâu nơi góc biển chân trời, người tìm chốn giàu sang phú quí, kẻ trên đường cầu thực tha phương. Những đêm buồn hay khoảnh khắc cô đơn niềm nhung nhớ cứ chập chờn bên giấc ngủ, bởi quê hương mỗi người chỉ một, đâu dễ gì thay thế được người ơi!
Tân nhạc:
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá ngiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá ngiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Câu 5: 
Chợt tỉnh giấc mơ bên thềm không hoa cau rụng trắng. Chỉ nghe ngoài hiên tuyết nặng sương.... dày. Biết cùng ai san sẻ nổi niềm này. Xin trả lại những ngày thơ đi học. Những trưa hè lặn hụp bến sông quê. Xin Góc trời thu cơn gió thoảng ban chiều , thả mơ ước theo cánh dìều thơ mộng, để người đi thôi sông dài biển rộng, để chiều quê thôi mong ngóng đợi chờ.
Câu 6:
Hò ơi đèn nào cao bằng đèn châu đốc. Dốc nào ngược bằng dốc nam giao. Xa nhau lệ thắm đôi hàng. Đò xuôi bến cũ hò ơi Đò xuôi bến cũ cho nàng về anh. Khúc ca dao nghe tuông trào nước mắt, bước tha phương nơi đất khách xa vời.
Tân nhạc:
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người