27 tháng 5, 2026

VTM_190_Trái đắng_THT

 




Xướng:

Trái đắng

Bà kia chành choẹ lại lanh chanh
Hợm hĩnh, khoe khoan nổ nát bành
Thương cảm ông chồng câm miệng hến
Cố tìm phương án để ngừng phanh
Năm năm khốn đốn lời chanh ớt
Tháng tháng lao đao tiếng tỏi hành
Vui vẻ an phần ôm trái đắng
Ngợi khen tánh nết nhất kinh thành
THT


Họa 1:

Bức tranh quê

Gà trống tìm mồi giữa bụi chanh
Lợn con ủn ỉn nhảy tanh bành
Mục đồng ba đứa chờ mưa rớt
Thôn nữ vài đôi ngại áo phanh
Những lúc rảnh rang bày tiệc rượu
Nhiều khi đắc thắng tỏ quyền hành
Mơ về phố thị đời thay đổi
Mộng ước ai ngờ lại bất thành !
Nguyễn Cang
May, 16, 2026

Họa 2:

Đoan trang

Bếp núc xong rồi ra hái chanh
Tính tình điềm đạm chẳng tam bành
Dù chồng lêu lỏng luôn kiềm chế
Gìn giữ êm nhà không cắt phanh
Bận rộn tháng ngày chăm trẻ nhỏ
Gian lao tứ đức vẫn thi hành
Đoan trang thùy mị không than vãn 
Xây dựng cơ ngơi với chí thành
PTL

Họa 3:

Tình Nồng 

Xứ nóng tình nồng ly đá chanh 
Trưa hè oi bức nổi tam bành 
Đoan trang nhi nữ đừng manh động
Thùy mị công dung phải giử phanh
Chồng nóng vợ lành luôn hạnh phúc
Cơm sôi lửa nhỏ chẳng ai hành
Tiếng đồn tốt đẹp vợ chồng trẻ 
Ai nấy đều khen nhất thị thành 
Hương Lệ Oanh VA
Jun, 5. 2026

Họa 4:

Duyên & nợ 

An phận không màng lẽ ớt chanh
Nín thinh chấp nhận dẫu tanh bành
Đến thời quý mợ… Tha hồ nổ…
Hết vận ông đành… Liệu sức phanh…
Sự thế xoay chiều sao thể cưỡng
Cuộc chơi vốn dĩ cứ song hành
Nợ duyên duyên nợ chừng vay trả
Hết nợ tròn duyên ấy khả thành
TQ

Họa 5:

Ngũ vị trần ai

Ngọt đắng mặn cay chua dấm chanh
Đừng nên nổi nóng phá tanh bành
Thuyền theo con nước năng kềm lái
Xe đổ dốc đèo khá hãm phanh
Dầu chẳng xênh xang vui đĩnh đạc
Cũng đành kham nhẫn giữ an hành
Thế gian nào khác trường thi lớn
Nếm đủ gian nan mới đắc thành
Minh Tâm

1. Tân nhạc: Ru lại câu hò
Sáng tác:Vũ Quốc Việt
Ca sĩ: Phi Nhung & Tường Nguyên






2. Cổ nhạc: Duyên phận
Soạn giả: Tô Trung Kiệt
Tân nhạc: Thái Thịnh
Nghệ sĩ: Vân Nga & Bùi Trung Đẳng






Tân Nhạc
Nam:
Phận là con gái, chưa một lần yêu ai.
Nhìn về tương lai mà thấy như sông rộng đường dài.
Cảnh nhà neo đơn, bầy em chưa lớn trĩu đôi vai gánh nhọc nhằn.

Nữ:
Thầy mẹ thương em nhờ tìm người se duyên.
Lòng cầu mong em đậu bến cho yên một bóng thuyền.
Lứa đôi tình duyên còn chưa lưu luyến.
Sợ người ta đến em khóc sau bao lời khuyên.

Vọng Cổ 

Câu 1:

Chị ơi phận làm con gái như con đò nổi trôi xuôi dòng về bến lạ.
Dẫu quyền quý cao sang, hay phận nghèo hèn hạ chưa bước vào yêu nhưng cũng phải theo... chồng.

Nữ:
Biết làm sao đây bởi là kiếp nhan hồng.
Chốn quê nghèo thương cha mẹ đời cơ cực.
Mấy đứa em nghèo tuổi phận long đong.

Nam:
Chịu nặng vai gầy nắng hạ chiều đông.
Nào biết yêu ai để tơ hồng duyên dai ngẫu.
Thầy mẹ thương được thuyền xuôi bến mộng.
Cậy nhờ mối mai mong chị thành gia thất.

Tân Nhạc

Nữ:
Chưa yêu lần nao biết ra làm sao?
Biết trong tình yêu như thế nào?
Sông sâu là bao nào đo được đâu.
Lòng người ta ai biết có dài lâu?

Nam:
Qua bao thời gian sống trong bình an.
Lỡ yêu người ta gieo trái ngang.
Nông sâu tùy sông làm sao mà trông.
Chưa đổ bến biết nơi nào đục trong.

Câu 2:

Nữ:
Chưa một lần yêu chưa hẹn hò đôi lứa,
thì làm sao nên nghĩa cau trầu.
Thổn thức bao đêm nuốt lệ thương sầu.
Những tháng năm êm đềm bên thầy mẹ.
Dẫu cơ hàn mà nghĩa nặng, tình thâm.

Nam:
Nào hay bến đục bến trong.
Nông sâu ai biết dạ lòng người ta.
Xót thương đời một kiếp hoa.
Về nơi bến lạ quê nhà nặng thương.

Tân Nhạc

Nam:
Rồi người ta đến theo họ hàng đôi bên.
Một ngày nên duyên, một bước em nên người vợ hiền.

Nữ:
Bỏ lại sau lưng bầy em ngơ ngác,
đứng trông theo mắt đượm buồn.

Nam:
Thầy mẹ vui hơn mà lệ tràn rưng rưng,
Dặn dò con yêu phải sống theo gia đạo bên chồng.

Nữ:
Bước qua dòng sông hỏi từng con sóng.
Đời người con gái không muốn yêu ai được không?

Nam:
Bước qua dòng sông hỏi từng con sóng.
Đời người con gái... không muốn yêu ai được không?

Câu 5:

Nữ:
Rồi một sớm sang thu chị theo chồng về bến lạ.
Khoác áo cô dâu cho mẹ thầy yên dạ mà bước chân đi sao trĩu nặng nỗi u... sầu.
Đạo làm con áo mặc sao qua khỏi đầu.

Nam:
Một bước nên duyên thành vợ hiền đâu thảo.
Chị bỏ lại quê nhà đàn em dõi mắt trông theo.

Nữ:
Phận cơ hàn đám em nhỏ nhóc nheo.
Nhìn thầy mẹ rưng rưng thêm bâng khuâng trong dạ.
Giữ lấy phận đâu, công dung ngôn hạnh.
Chị phải sống theo gia đạo bên chồng.

Tân Nhạc

Nữ:
Thầy mẹ vui hơn mà lệ tràn rưng rưng.
Dặn dò con yêu phải sống theo gia đạo bên chồng.
Bước qua dòng sông hỏi từng con sóng.
Đời người con gái không muốn yêu ai được không?

Câu 6:

Nam:
Thuyền dẫu đang trôi cũng về một bến.
Phận gái xưa nay ai cũng phải theo chồng.
Thương chị tôi một kiếp nhan hồng.
Giữ cho trọng đạo đẹp lòng mẹ cha.
Sông dài biển rộng bao la.
Chữ yêu bỏ mặc đó là hồng nhan.