11 tháng 2, 2026

VTM 185_Ngậm ngùi_Nguyễn Cang

 


Xướng:

Ngậm ngùi
Thăm thẳm trời chiều chiếc lá rơi
Nhớ dòng sông nhỏ dạ bồi hồi
Cuốn theo cát bụi mùa thu chết
Bỏ lại vườn thưa bọt nước trôi !
Thao thức đêm dài ngồi độc ẩm
Xót xa phận bạc khóc đầy vơi
Tà huy bóng ngã sầu ly biệt
Bến cũ trăng thề cũng nhạt thôi!!
Nguyễn Cang
Dec. 7, 2025

Họa 1:

Tiếng Mưa Rơi
Đêm về lặng lẽ tiếng mưa rơi
Kỷ niệm năm nao bổng khứ hồi
Khoảnh khắc tâm tư về hiện diện
Nỗi niềm phút chốc cũng buông trôi
Mơ hồ dĩ vãng thời thơ mộng
Hiện tại đong đầy cũng khó vơi
Có lẽ nhân sinh là thế ấy
Thôi thì quên hẳn chuyện xưa thôi
Hương Lệ Oanh VA
Jan, 22. 2026

Họa 2:

Đất khách
Nhớ ngày vượt biển lúc mưa rơi
Lìa xứ ra đi chẳng khứ hồi
Ngồi uống cà phê nhìn nắng sáng
Thương thầm thân phận kẻ bèo trôi
Ly hương không bạn càng hiu quạnh
Cuộc sống đổi đời tựa nước vơi
Chật vật bao năm nơi đất khách
Bình chân như vại cũng vui thôi
PTL

Họa 3:

Buồn xa xứ

Gió thu hiu hắt lá vàng rơi
Lữ khách tha phương dạ phản hồi
Chiến sĩ thương người xông trận tiến
Hận đời tiếc kẻ lững lờ trôi
Tìm đâu bè bạn ngồi tâm sự
Tri kỷ ngậm ngùi nhớ chẳng vơi
Non nước thân yêu giờ cách biệt
Xứ người đau xót thở dài thôi
THT

Họa 4:

Nào quên

Thu vàng lá đổ giữa chiều rơi
Vọng xót tình xưa mãi tưởng hồi
Dáng nhỏ bờ vai gầy tiễn biệt
Muôn tình ước lệ đẫm nào trôi
Ngàn thu độc ẩm chừng không nhạt
Lắm hạ đồng chung nghĩ chẳng vơi
Mộng tưởng thời gian liều thuốc giãi
Nhưng tình khắc dạ vẫn vầy thôi
Tâm Quã
Jan. 21, 2026

Họa 5:

Ngậm ngùi
Lá vàng khô cuống gió lay rơi
Nào biết về đâu kiếp tái hồi?
Rời rã chân đồi chờ đất trộn,
Bồng bềnh mặt nước kệ sông trôi.
Xưa mong nắng ấm khi thu muộn,
Nay chịu mưa vùi lúc hạ vơi.
Vạn vật tuần lưu sinh đến diệt,
Thuận vòng chuyển hóa máy trời thôi.
Minh Tâm

Họa 6:

Tâm sự cuối chiều
Hấp hối cuối chiều bóng nắng rơi
Chuông chùa thoang thoảng vọng từng hồi
Âm u vực thẳm, sương mù phủ
Lờ lững trời cao, mây xám trôi
Hũ rượu tràn trề gần sắp cạn
Tâm tình đầy ắp vẫn chưa vơi
Bàn cờ thế sự không màng tới
Thành bại, hơn thua, cũng vậy thôi
Thảo Chương
26-01-2026

1. Tân nhạc: Ngậm ngùi
Nhạc sĩ: Phạm Duy
Ca sĩ: Lệ Thu









2. Cổ nhạc: Giây phút ngậm ngùi
Soạn giả: Viễn Châu
Nghệ sĩ: Vũ khắc Điệp

 

Lối:

Mười mấy năm xa xứ là mười mấy năm chinh chiến 
Nay về Tiểu cần lòng xao xuyến bâng khuâng 
Khi ra đi đang lúc tuổi còn xuân 
Ngày trở lại tóc xanh đà điểm trắng 

Vọng cổ 

Câu 1:

Trở lại quê xưa tôi nghe tâm tư ngậm ngùi bao kỷ niệm, miền đất thân yêu sau mấy lần dâu biển vẫn ghi đậm trong tôi muôn thuở nặng ân... tình...
Lối nhỏ vào thôn tôi lẻ bước một mình. Mười mấy năm làm thân viễn xứ, nay trở về thăm lại xóm làng xưa. Thôn ấp ngày nào đổ nát hoang sơ, nay lại vang lên tiếng hát tiếng đàn. Khóm trúc bên đường cành lá phất phơ, như đón chào người trở về xóm cũ. 

Câu 2:

Cây điệp bên sông xơ rơ vì pháo giặc nay mấy cành tươi lại nở nụ hoa hồng. Nhà mẹ đơn sơ bên bến nước xuôi dòng. Mẹ bỡ ngỡ nhìn tôi như cố nhớ, tôi nói tên mình nước mắt mẹ rưng rưng. Trên bàn thờ phản phất khói hương, hình ảnh người chiến sĩ năm xưa với nụ cười rang rỡ. Mẹ nắm tay tôi nghẹn ngào khẽ nói, tao thấy mầy về tao nhớ nó nhiều thêm.

Nói lối:

Mẹ ứa lệ khi tôi từ giã mẹ 
Cầm tay tôi mà môi mẹ rung rung 
Mẹ chỉ tay về phía cổng làng 
Nơi yên nghĩ thằng bạn mầy ở đó 

Vọng cổ 

Câu 5:

Tôi vào tận nghĩa trang khi nắng chiều vừa nhợt bóng, kỷ niệm xa xưa bỗng dưng chợt đến thuở quê hương lửa dậy bốn phương... trời...
Tôi vẫn còn đây chúng bạn vắng đâu rồi. Đốt mấy
 cây nhang cắm lên nấm mộ, tôi đứng lặng nhìn những chiếc lá vàng bay. Nghe tiếng trống trường vang vọng đâu đây, từng đàn em nhỏ đang rảo bước trên đường về xóm cũ. Lứa tuổi ngây thơ hồn nhiên vô tư lự, sẽ tiếp bước cha anh đi bảo vệ sơn hà.

Câu 6: 

Mấy tiếng chuông chùa vọng đến giữa hoàng hôn, từng đàn cò trắng đang sải cánh bay về tổ ấm. Mảnh đất quê hương hiền hòa nhân hậu, như đón chào người trở lại làng xưa. Nhớ thằng bạn nghèo từng dải nắng dầm mưa, từng diếu thuốc chia nhau giữa vùng lửa đạn. Nay bạn cũ đã muôn đời nằm xuống, để cho non sông mãi mãi được trường tồn.Ôi! Ly rượu mừng như nước mắt quê hương, giọt nước mắt mừng vui ngày tái ngộ. Uống đi bỏ lúc phong trần, giữa đất Tiểu Cần sâu nặng nghĩa tình xưa.