16 tháng 2, 2026

VTM 186_Ánh Trăng Thề _Hương Lệ Oanh VA



Xướng:

Ánh Trăng thề

Quê tôi nước Việt mến yêu
Ngàn năm văn hiến bao triều đại xưa
Nắng chiều nghiêng ngả hàng dừa
Bầy trâu tắm mát lưa thưa mục đồng

Mái nhà thấp thoáng bên sông
Cánh diều bay bổng quanh vòng con đê
Nhớ xưa dưới ánh trăng thề
Có đôi bạn nhỏ a ê học vần

Thanh bình chưa được bao xuân
Bổng nhiên chinh chiến ngập tràn quê hương
Gây bao nhiêu cảnh tang thương
Tài trai tuổi trẻ lên đường đấu tranh

Đêm nay trăng chiếu qua mành
Có tâm hồn nhỏ đợi anh trở về
Người từ ngàn dặm sơn khê
Lặng nghe tiếng gió tư bề xuyến xao
Hương Lệ Oanh VA

Họa 1:

Đêm trăng

Quê tôi phong cảnh đáng yêu
Nhớ công Nam tiến quan triều thuở xưa
Ban đêm trăng rọi bóng dừa
Vi vu gió lọt rào thưa ra đồng

Lững lờ dòng nước trên sông
Quanh qua lượn lại theo vòng bờ đê
Nghe ca tân cổ hẹn thề
Hòa trong giọng trẻ o ê đánh vần

Bốn năm êm ả đón xuân
Thanh bình trổi dậy lan tràn dư hương
Thế rồi chiến sự bi thương
Mậu thân ở khắp nẻo đường giao tranh

Tháng giêng gió đẩy mành mành
Ngắm trăng mơ ước chờ anh quay về
Thương người băng dặm hàm khê
Đứng lên ngồi xuống bốn bề lao xao
PTL
Hẹn thề: Tân cổ "Lỗi hẹn câu thề" của Loan Thảo

Bốn năm: thuở thanh bình 1956-1960, thời đệ nhất Việt Nam Cộng Hòa
hàm khê 含谿 : động núi

Họa 2:

Giấc mơ vụn dại

Mười lăm tui đã biết yêu
Thả hồn theo nước thuỷ triều bến xưa
Nghiêng nghiêng chiều ngã bóng dừa
Gió lay nhè nhẹ lưa thưa ngô đồng

Bóng hồng chợt đến bên sông
Thướt tha chân bước lượn vòng trên đê
Say sưa ngắm mái tóc thề
Thẩn thờ như trẻ à ê đánh vần

Đẹp sao cái tuổi thanh xuân
Như vườn hoa đẹp ngập tràn sắc hương
Tim tui đập nhịp yêu thương
Nghĩ về tổ ấm Thiên Đường mái tranh

Đêm đêm trăng khuyết xuyên mành
Đùa dai ôm miết chân anh không về
Ham chơi anh để cơm khê
Khói đen khét nghẹt tư bề xôn xao
THT

Họa 3:

Xuân này anh không về


Ai về Vàm Cỏ thân yêu
Dừng chân ngắm cảnh thủy triều bãi xưa
Xa xa in bóng rừng dừa
Tây Ninh nền cũ còn thưa chợ đồng

Nhà ai thấp thoáng bờ sông
Có đàn chiền chiện bay vòng chân đê
Đêm nghe tiếng hát câu thề
Hòa cùng giọng đọc i, ê đánh vần

Yên bình chẳng được mấy xuân
Chiến tranh bùng nổ, khuất dần quê hương
Khăn tang phủ kín người thương
Trai làng hăng hái tìm đường đấu tranh

Đêm nay sương đẫm vai mành
Ta ngồi đợi mãi sao anh không về
Bụi đường mấy nẻo sơn khê
Ly Tao mộ khúc tứ bề luyến xao !!!
Nguyễn Cang 
Feb. 11, 2026

Họa 4:

Non nước hữu tình

Hoàng Sa đảo biển tôi yêu
Trường Sơn đất Việt vương triều ngàn xưa.
Miền Nam bát ngát ruộng dừa
Trung phần san sát rừng thưa thớt đồng

Thị thành luôn tựa ven sông.
Thủ đô Hà Nội đường vòng quanh đê
Xưa đôi trẻ tập ước thề
Tuổi thơ bập bẹ y..ê..( ) Đánh vần!

Thoáng nay ngoài tám mươi xuân
Tha phương vọng ngóng bội phần ngát hương
Quê nhà trăm nhớ ngàn thương
Bởi đâu chinh chiến đôi đường phân tranh?

Gió xuyên lá xót đưa mành
Nắng soi thấu dạ… Em anh cùng về.
Dặm trường bảo tuyết nhiêu khê
Tình non nghĩa nước một bề không xao!
Tâm Quã

Họa 5:

Thương một trời quê

Nước non ngàn thuở mãi yêu,
Mở mang bờ cõi trăm triều xa xưa.
Vườn cây xoài mận ổi dừa,
Cánh diều lơi lả khói thưa đốt đồng.

Phù sa bồi đắp ven sông,
Kênh mương dẫn nước chảy vòng chân đê.
Thương sao những mái tóc thề,
Trường xưa lớp cũ i ê ráp vần.

Tuần hoàn thu mãn chờ xuân,
Mạ xanh mơn mỡn dâng tràn thơm hương.
Núi sông đã lắm đau thương
Máu hồng xương trắng nhuộm đường chiến tranh.
Lung linh nắng rọi xuyên mành

Trời quê thương mến hỏi anh có về?
Dẫu là gạo hẩm cơm khê,
Giậu rào xiêu đổ trăm bề lao xao…
Minh Tâm

1. Tân nhạc: Ánh Trăng thề
Tác giả: Hương Lệ Oanh
Ca sĩ: AI Suno












2. Cổ nhạc: Nhớ trăng xưa
Soạn giả: Giang Điền
Nghệ sĩ: Hoàng Ninh
 

chú thích: Trong câu 5 tác giả dùng từ "cổ độ 古渡" nghĩa là bến đò xưa. Trong Cung oán ngâm khúc có câu" cầu thệ thủy ngồi trơ cổ độ"



Nói lối:

Đã lâu rồi tôi mới trở lại quê xưa
Nơi đất mẹ thân thương còn vương nhiều kỷ niệm
Nhìn trăng đêm nay mà nhớ ngày xưa cũ
Nhớ tuổi dạy khờ cùng thao thức với trăng khuya

Câu 1:

Trỏ lại quê xưa tìm về kỷ niệm hồn nhiên của một thời áo trắng. Cảnh cũ còn đây, vầng trăng còn đó mà bóng người xưa nay đã vắng ....xa... rồi.
Thổn thức niềm riêng nghe dạ bồi hồi.
Lặng lẽ mình tôi tìm về nơi kỷ niệm, chốn hẹn hò của tuổi mộng ngày thơ.
Một thuở học trò khờ khạo ngu ngơ, chưa biết mộng mơ chưa nghĩ chuyện xa gần. Nên đã vô tình đánh mất một vầng trăng, khi tiếng yêu em một lần chưa dám ngỏ.

Câu 2:

Trăng đợi chờ ai mà lững lờ buồn bã, tôi đợi chờ ai mà chết cả tâm hồn.
Trăng gợi về đây bao kỷ niệm vui buồn.
Bến nước dòng sông như tủi hờn cô lẻ, khi mảnh trăng vàng ai nở xẻ làm đôi.
Có phải bây giờ mình đôi ngã chia phôi, để khóe mắt bờ môi lạnh lùng khô héo.
Dù đã chia xa đường đời trăm vạn nẻo, nhưng tôi nhớ hoài kỷ niệm những mùa trăng.

Nói lối:

Sao trăng mờ nhạt lững lờ?
Bên bờ lau sậy hững hờ gió đưa
Bùi ngùi nói với sao thưa
Đường xưa lối cũ ai đưa trăng về?

Câu 5:

Tôi bước chân đi một mình trên đường đê thanh vắng.
Tôi đi tìm ai mà tâm tư thầm lặng, tôi nhớ thương ai mà trĩu nặng mối... tơ....lòng.
Người con gái năm xưa đã cất bước theo chồng.
Cổ độ chơ vơ dưới nguyệt tà hiu quạnh, sương xuống phủ mờ khói lạnh kiếp phong ba.
Ai làm én nhạn chia xa, để trăng mờ ảo la đà trong sương.
Muộn màn nói những lời thương, tình xa u uất lệ tuôn đôi dòng.

Lý con sáo:

Trăng... trăng ơi! Sao ánh trăng còn chơi vơi
Trăng buồn thân phận mồ côi
Hay trăng đang thương nhớ một người
Nơi góc biển chân trời.
Nhớ những lần đêm trăng đã qua
Tôi hát tặng em một bản tình ca
Với cung đàn yêu thương thiết tha
Nay bóng trăng đã xa ngàn xa

Câu 6:

Trở lại quê xưa còn vương đầy thương nhớ,
Nhớ thuở ngây thơ mộng vỡ với trăng vàng.
Tơ lòng trăm mối ngổn ngang,
Tương tư nghe một tiếng đàn ngân nga.
Bây giời đôi ngã chia xa,
Tìm đâu nét ngọc dáng ngà trăng ơi!