24 tháng 6, 2026

VTM 191_Bóng tà huy_Nguyễn Cang

 





Xướng:

Bóng tà huy

Rừng chiều xào xạc gió lay
Áo màu trinh nữ mây bay cuối trời
Sáo diều làm động tim côi
Cô liêu một nhánh chợt trôi bất thường
Mộng đời còn mãi tơ vương
Bóng người xa thẳm đoạn trường trong tôi
Chợt nghe lòng những bồi hồi
Phương trời viễn mộng xa xôi khó về !
Nguyễn Cang

Họa 1:
Tuồi Hạc
(Tặng anh trai cùng quê NC thơ diệp khúc)

Đời người tuổi hạc lá lay
Quên quên nhớ nhớ én bay lưng trời
Xuân về lại thấy đơn côi
Than thân trách phận mây trôi vô thường
Đâu còn cái thuở vấn vương
Người anh bạn hữu dặm trường quê tôi
Nhịp tim như trống liên hồi
Bao nhiêu kỷ niệm xa xôi tìm về
Hương Lệ Oanh VA
Jun. 04, 2026

Họa 2:

Giấc mơ tình

Chiều về nắng nhẹ gió lay
Đưa hồn trinh nữ nhẹ bay lưng trời
Lững lờ mang trái tim côi
Trên con thuyền mộng nổi trôi đời thường
Nợ nần còn chút vấn vương
Chuyện tình ngày cũ nơi trường làng tôi
Thúy Kiều Kim Trọng tái hồi
Liên hoan mỹ tửu, chè xôi quên về
THT

Họa 3:

Ước mong


Hiu hiu cành lá lung lay
Nhìn đàn chim én lượn bay khắp trời
Tiếc cho thân phận đơn côi
Giang sơn đã mất nổi trôi thất thường
Còn chi đâu nữa mà vương
Nhớ về quê mẹ đoản trường tim tôi
Ước mong cơ hội phục hồi
Nghìn trùng cách trở xa xôi cũng về
PTL


Họa 4:

Vọng cố tri

Một mình gió tám phương lay
Đưa hồn đa cảm nhẹ bay lưng trời
Trông xa thấm nỗi cút côi
Bạt ngàn dòng ái cuốn trôi mộng thường
Đất lành nở đóa sầu vương
Kết tình trái đắng đêm trường riêng tôi
Thời gian vò võ tưởng hồi
Chừng tri âm ở xa xôi vọng về
Tâm Quã

Họa 5:

Hương xưa

Gió đùa hàng phượng lung lay,
Lá vàng lả tả tung bay khắp trời.
Trông xa một cánh chim côi
Gọi bầy giữa áng mây trôi vô thường.
Giọng ve 
rền rỉ sầu vương
Gợi khơi ký ức mái trường làng tôi.
Đường đời chìm nổi bao hồi
Còn nghe tiếng trống xa xôi vọng về...
Minh Tâm

1.Tân nhạc: Chiều tàn
Sáng tác: Lam Phương
Ca sĩ: Thái Hiền
 










2. Cổ nhạc: Chiều cuối tuần
Tân nhạc: Trúc Phương
Cổ nhạc: Viễn Châu
Nghệ sĩ: Mỹ Vân & Nguyễn văn Khởi



Tân Nhạc
Nữ:
Anh ơi, tôi lên đường phố cũ tìm anh chiều hẹn hò.
Nam
Cho nhau niềm vui cuối tuần, vì hơn mấy lần.
Nữ
Vắng em trời kinh đô nghe xao xuyến bước cô đơn.
Ai quên ai, Khi bàn tay trót nằm trong bàn tay rồi.
Nam:
Em ơi, dù hai chúng mình, mộng xưa khó thành.
Biết nhau chiều hôm nay, xin nhớ mãi về sau... này.

Vọng Cổ

Câu 1:
Nữ:
Tơ liễu sầu ai trước gió bay bay theo mớ tóc mây của người trinh nữ.
Em chờ lâu sao anh chẳng đến để cho lòng em buồn như bóng liễu rũ tơ... sầu.
Em đứng trầm ngâm trông lá rụng bên cầu.
Nam:
Một tuần nữa thêm là một lần lỗi hẹn,
Em để bạn tình chờ đợi bởi vì đâu.
Nữ:
Lá me buồn rơi theo trận gió đầu thu,
chiều bơ vơ sầu lại càng sầu.
Bước ngập ngừng qua lối cũ đường xưa,
bóng nhỏ ngại ngùng trên thềm rêu lá đổ.

Câu 2:

Nam:
Một buổi chờ mong dài bằng thế kỷ,
dòng lệ từ đâu chảy xuống đọng mi buồn.
Nữ:
Chiếc lá vàng thu hiu hắt rụng trên đường,
Nam:
Từng bước lẽ loi giữa một chiều hoang lạnh.
Khi bốn phương trời tắt lịm nắng hoàng hôn,
Nữ:
Tiếng giày khua như đếm nhịp thời gian,
lệ ràn rụa hoen mờ môi mắt biếc.
Nam:
Phố cũ thênh thang sao dạ sầu da diết,
thu đến bao giờ xào xạc lá vàng bay.

Tân Nhạc
Nữ:
Ghi vào đời hình bóng một người.
Nam:
Đôi lúc chân quen giầy khua lối nhỏ.
Nữ:
Tâm tư bâng khuâng nghe chiều biệt ly.
Nam:
Theo khuất nẽo người đi.
Nữ:
Khi tôi đưa chân người tôi mến tạm xa biệt kinh thành.
Nam:
Mong sao đừng quên mỗi lần, chiều qua cuối tuần.
Nữ:
Có tôi đợi trong anh, khi phố cũ vừa lên đèn.

Câu 5:

Nam:
Em ơi tôi như ông lái đò ngồi ngắm nước tràng giang mãi mãi đi không bao giờ trở lại.
Cũng như người bạn tình chung nay đã thành người lữ khách,  đã sang ngang để bến đợi sông... chờ.
Nước mắt cô đơn  nhỏ xuống tự bao giờ.
Nữ:
Cầm chiếc khăn tay thấm dòng dư lệ,
chiều cuối tuần sao trống trải bơ vơ.
Nam:
Thôi rồi tàn một giấc mơ,
Hôm xưa hò hẹn bây giờ lìa nhau.
Nữ:
Cuộc tình như giấc chiêm bao,
Nỗi sầu duyên kiếp nỗi đau duyên mình.

Câu 6:

Nữ:
Anh đi rồi như lá thu xa rừng thẳm,
như còn đò bỏ bến ngược trường giang.
Có bao giờ nhớ tiếng hát môi em,
hay kỷ niệm cũ chôn vùi vào trong dĩ vãng.
Chiều cuối tuần vẫn bơ vơ mình em đứng,
mõi mắt mong chờ môi thắm nhạt màu son.
Mớ tóc em bay tời bời theo bóng liễu,
liễu bâng khuâng mái tóc cũng vương sầu.

Nam:
Anh đứng trên cầu như dòng nước trôi xuôi
như lời hứa hẹn trôi theo sóng nước.
Tơ duyên thẹn tủi cho mình
Bởi quá chân tình nên suốt kiếp bơ vơ.