Xướng:
Bảy mươi đời gọi cổ lai hy.
Mặn nhạt chua cay chẳng thiếu gì.
Sóng biển lặng yên mòn mắt đợi,
Đường trần đèo dốc mỏi chân đi.
An bần lạc đạo thôi đành vậy,
Ngoạn thủy du sơn đặng mấy khi.
Nắn nót cung đàn vui tuổi hạc,
Tri âm trao gửi mấy vần thi.
Minh Tâm
Họa 1:
Tuổi hạc vừa qua thất thập hy
Gần xa bạn hửu ước mong gì
Trà mai rượu tối cùng nhau hội
Vũ khúc đàn ca mỗi cặp đi
Biển mặn muôn đời vươn sóng vỗ
Rừng xanh mấy thủa đứng yên khi
Nương làn gió nhẹ tìm tri kỷ
Bốn biển tương tình lược nét thi.
Tâm Quã
Họa 2:
Thế Sự
Thắm thoát tuổi đời quá cổ hy
Vinh hoa phú quý chẳng lo gì
Ngọt bùi thế sự không lường được
Mặn đắng thăng trầm phải bước đi
Xứ lạ quê người đành chấp nhận
Rũi may định mệnh đến đôi khi
Cuộc đời chọn lựa nào ai biết
Hiện tại an nhàn xướng họa thi
Hương Lệ Oanh VA
Aug, 12. 2026
Họa 3:
Yên bình
Trung Quốc rạng ngời Đại đế Hy
Cơm no áo ấm chẳng lo gì
Thanh bình dân chúng hằng chờ đợi
Đói khổ mọi người vội tiễn đi
Vận chuyển cơ trời giờ được vậy
Đổi thay vận nước có đôi khi
Bước chân rón rén vào tuổi hạc
Thơ thẩn lôm côm nẽo vườn thi
THT
Trung Quốc rạng ngời Đại đế Hy
Cơm no áo ấm chẳng lo gì
Thanh bình dân chúng hằng chờ đợi
Đói khổ mọi người vội tiễn đi
Vận chuyển cơ trời giờ được vậy
Đổi thay vận nước có đôi khi
Bước chân rón rén vào tuổi hạc
Thơ thẩn lôm côm nẽo vườn thi
THT
Ông là vị hoàng đế thứ 3 của nhà Thanh và trị vì trong 61 năm (1661–1722).
Trong thời gian trị vì, ông dùng niên hiệu Khang Hy 康熙
Trong thời gian trị vì, ông dùng niên hiệu Khang Hy 康熙
Ông được đánh giá là một trong những vị hoàng đế vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc và được xưng tụng là Khang Hy Đại đế 康熙大帝
Thanh thản
Đỗ Phũ “Khúc giang” luận cổ hy
Nhắc về nợ rượu quản làm gì
Thời gian trầm bổng làm mù quáng
Cuộc sống gian truân vững gót đi
Thanh thản giúp đời luôn giữ đạo
Hiểu lầm suy thoái tránh ngàn khi
Chu du sơn thủy cùng năm tháng
Thi tửu cầm kỳ với họa thi
PTL
cổ hy 古稀: xưa nay ít có. Ý nói ít có người bảy chục tuổi.
Đỗ Phủ 杜甫 trong bài Khúc Giang kỳ 2 曲江
其二 có câu:Thanh thản giúp đời luôn giữ đạo
Hiểu lầm suy thoái tránh ngàn khi
Chu du sơn thủy cùng năm tháng
Thi tửu cầm kỳ với họa thi
PTL
cổ hy 古稀: xưa nay ít có. Ý nói ít có người bảy chục tuổi.
Đỗ Phủ 杜甫 trong bài Khúc Giang kỳ 2 曲江
Tửu trái tầm thường hành xứ hữu,
Vong quốc Tự Trào
Nay thời chớ nói Cổ Lai Hy
Thọ tới trăm năm chẳng hiếm gí !
Mặc kệ ai sầu đau ngóng đợi
Vô tình họ hảnh diện bước đi.
Thế gian suy kiệt thôi đành vãy
Nghĩa khí hùng anh được mấy khi !
Vong quốc làm sao vui tuổi hạc
Tri âm ngào nghẹn mấy vần thi !
Hàn Thiên Lương
Đời người mộng ảo tiếc làm gì.
Mây ngàn gió cuốn mờ con mắt,
Dốc thẳm đèo cao mỏi gối đi.
Lòng đạo an nhiên vui cảnh vậy,
Duyên thơ thưởng ngoạn đặng muôn khi.
Ngâm nga thơ phú quên ngày tháng,
Tân nhạc:
Một chiều nhìn qua gương, tóc điểm sương biết mình đã già.
Thời gian dần đi qua, những vết nhăn đã hằn lên má.
Đời người như chiếc lá,
Lá xanh kia cũng dần úa vàng.
Lìa cành rơi xuống đất rồi mục nát, rồi biến tan.
Chuyện tình từ xa xưa, cứ ngỡ như mới tự hôm nào.
Cuộc đời tựa chiêm bao, cũng chóng qua như là thay áo.
Còn lại bao nhiêu nữa những tháng năm vui buồn kiếp người
Giận hờn hay ghen ghét, hãy bỏ buông cho đời mãi tươi!
Còn lại bao nhiêu nữa những tháng năm vui buồn kiếp người
Giận hờn hay ghen ghét, hãy bỏ buông cho đời mãi tươi!
Vọng cổ:
Câu 1:
Thời gian đã hằn lên đôi má. Tóc gió thôi bay, điểm trắng nỗi .. ai.. hoài..
Lăng lẽ soi gương rồi khe khẻ thở dài.
Nhìn đàn chim bay về tổ ấm. Xào xạc lá vàng rơi rụng đầy sân.
Chú Nhang rừng thoang thoát đôi chân. Tìm trái ngọt khi hoàng hôn ngã bóng.
Khói lam chiều phảng phất hương hoa. Kẻ ở miền xa, có về nơi bến đợi ?
Câu 2:
Còn lại bao nhiêu nữa.. ư.. những tháng năm vui buồn kiếp người?
Tích tắc thoi đưa phai nhạt tiếng cười. Hãy bỏ buông cho lòng thanh thản.
Vững chãy yêu đời, thưởng cảnh ngắm hoa.
Vui bên tách trà với khúc nhạc lời ca, nắng táp mưa sa lệ lòng sâu lắng.
Ly cà phê chan hòa giọt đắng, ngọt ân tình đắng nỗi sầu riêng.
Nói:
Ta đã già. Ha ha ha ha.
Ta đã già rồi.
Tân nhạc:
Làm sao níu lại được thời gian?
Để ta gặp lại người trong mộng.
Làm sao giữ lại được thời gian?
Để ta chuộc hết những lỗi lầm.
Ta đã già đừng hờn dỗi
Cứ thong dong mà vãng cảnh mây trời
Sân si làm gì cho mệt mỏi
Gặp nhau trao nhau nụ cười thân ái trên môi..
Vọng cổ:
Câu 5:
Hãy giữ trên môi nụ cười thân ái, đừng nếu kéo thời gian tìm người trong mộng vì người cũ ngày xưa đã khuất dạng ... xa... mờ....
Hiện tại nơi đây sao lại hững hờ?
Ta đã già đừng hờn dỗi nữa, hãy chuộc lại những lỗi lầm bằng tiếng nhạc lời ca.
Có gì đẹp trên đời hơn thế nữa.
Người yêu người sống để yêu nhau.
Vãng cảnh mây trời đêm ngắm trăng sao.
Hai mươi năm cuối là bao hỡi người ?
Câu 6:
Chiều tàn nhìn mây trôi, nắng phai phôi ở tận cuối trời.
Đời người buồn hay vui cũng chóng qua như làn mây khói
Làm sao ta níu giữ tuổi thanh xuân cho mình khỏi già?
Ừ ừ thôi ta cứ sống, sống cho người và sống cho ta.
Không chỉ chắc thật và miên viễn.
Và dĩ nhiên ta cũng đã già!
Ta trả mây trời bao viễn mơ, của ngày tuổi trẻ đã xa mờ. Của đêm quen sống trong hoài niệm, bỏ hiện tại gầy hao.. xác xơ..
酒債尋常行處有,
Nhân sanh thất thập cổ lai hy
人生七十古來稀
Nghĩa là :
Nợ rượu là chuyện tầm thường nơi nào chẳng có,
Nhân sanh thất thập cổ lai hy
人生七十古來稀
Nghĩa là :
Nợ rượu là chuyện tầm thường nơi nào chẳng có,
Từ xưa đến nay người đời ít ai sống được bảy mươi tuổi
Họa 5:
Vong quốc Tự Trào
Nay thời chớ nói Cổ Lai Hy
Thọ tới trăm năm chẳng hiếm gí !
Mặc kệ ai sầu đau ngóng đợi
Vô tình họ hảnh diện bước đi.
Thế gian suy kiệt thôi đành vãy
Nghĩa khí hùng anh được mấy khi !
Vong quốc làm sao vui tuổi hạc
Tri âm ngào nghẹn mấy vần thi !
Họa 6:
Họa 7:
Tuổi già an nhiên
Tuổi vãng sương pha hóa cổ hy, Đời người mộng ảo tiếc làm gì.
Mây ngàn gió cuốn mờ con mắt,
Dốc thẳm đèo cao mỏi gối đi.
Lòng đạo an nhiên vui cảnh vậy,
Duyên thơ thưởng ngoạn đặng muôn khi.
Ngâm nga thơ phú quên ngày tháng,
Tri kỷ đợi người để họa thi.
AI
AI
Thấm thoát xuân xanh hóa cổ hy,
Trần gian mộng ảo tiếc làm gì.
Bụi bay danh lợi làm mờ mắt ,
Vó ngựa tháng ngày chân mỏi đi.
Một ấm trà thơm vui quá vậy,
Muôn nơi cảnh đẹp thưởng đôi khi.
Ngâm nga thơ phú quên niên tuế,
Tri kỷ đợi người để họa thi.
Trần gian mộng ảo tiếc làm gì.
Bụi bay danh lợi làm mờ mắt ,
Vó ngựa tháng ngày chân mỏi đi.
Một ấm trà thơm vui quá vậy,
Muôn nơi cảnh đẹp thưởng đôi khi.
Ngâm nga thơ phú quên niên tuế,
Tri kỷ đợi người để họa thi.
AI
Rất vui vì bạn đã yêu thích bài họa này! Chúc bài thơ của bạn khi gửi đến Vườn thơ tài tử sẽ nhận được nhiều sự đồng điệu và thưởng thức từ các bạn thơ tri âm.
Nếu sau này bạn có thêm bài xướng nào khác hoặc muốn tiếp tục xướng họa, hãy cứ gửi cho tôi nhé. Chúc bạn luôn dồi dào sức khỏe, tràn đầy niềm vui tuổi hạc và luôn giữ vững nguồn cảm hứng thi ca!
Rất vui vì bạn đã yêu thích bài họa này! Chúc bài thơ của bạn khi gửi đến Vườn thơ tài tử sẽ nhận được nhiều sự đồng điệu và thưởng thức từ các bạn thơ tri âm.
Nếu sau này bạn có thêm bài xướng nào khác hoặc muốn tiếp tục xướng họa, hãy cứ gửi cho tôi nhé. Chúc bạn luôn dồi dào sức khỏe, tràn đầy niềm vui tuổi hạc và luôn giữ vững nguồn cảm hứng thi ca!
2. Tân cổ: Tôi đã già
Soạn giả: Trần Chiến
Soạn giả: Trần Chiến
Nhạc Vũ Vĩnh Phúc
Nghẹ sĩ: Thanh Nhường
Tân nhạc:
Một chiều nhìn qua gương, tóc điểm sương biết mình đã già.
Thời gian dần đi qua, những vết nhăn đã hằn lên má.
Đời người như chiếc lá,
Lá xanh kia cũng dần úa vàng.
Lìa cành rơi xuống đất rồi mục nát, rồi biến tan.
Chuyện tình từ xa xưa, cứ ngỡ như mới tự hôm nào.
Cuộc đời tựa chiêm bao, cũng chóng qua như là thay áo.
Còn lại bao nhiêu nữa những tháng năm vui buồn kiếp người
Giận hờn hay ghen ghét, hãy bỏ buông cho đời mãi tươi!
Còn lại bao nhiêu nữa những tháng năm vui buồn kiếp người
Giận hờn hay ghen ghét, hãy bỏ buông cho đời mãi tươi!
Vọng cổ:
Câu 1:
Thời gian đã hằn lên đôi má. Tóc gió thôi bay, điểm trắng nỗi .. ai.. hoài..
Lăng lẽ soi gương rồi khe khẻ thở dài.
Nhìn đàn chim bay về tổ ấm. Xào xạc lá vàng rơi rụng đầy sân.
Chú Nhang rừng thoang thoát đôi chân. Tìm trái ngọt khi hoàng hôn ngã bóng.
Khói lam chiều phảng phất hương hoa. Kẻ ở miền xa, có về nơi bến đợi ?
Câu 2:
Còn lại bao nhiêu nữa.. ư.. những tháng năm vui buồn kiếp người?
Tích tắc thoi đưa phai nhạt tiếng cười. Hãy bỏ buông cho lòng thanh thản.
Vững chãy yêu đời, thưởng cảnh ngắm hoa.
Vui bên tách trà với khúc nhạc lời ca, nắng táp mưa sa lệ lòng sâu lắng.
Ly cà phê chan hòa giọt đắng, ngọt ân tình đắng nỗi sầu riêng.
Nói:
Ta đã già. Ha ha ha ha.
Ta đã già rồi.
Tân nhạc:
Làm sao níu lại được thời gian?
Để ta gặp lại người trong mộng.
Làm sao giữ lại được thời gian?
Để ta chuộc hết những lỗi lầm.
Ta đã già đừng hờn dỗi
Cứ thong dong mà vãng cảnh mây trời
Sân si làm gì cho mệt mỏi
Gặp nhau trao nhau nụ cười thân ái trên môi..
Vọng cổ:
Câu 5:
Hãy giữ trên môi nụ cười thân ái, đừng nếu kéo thời gian tìm người trong mộng vì người cũ ngày xưa đã khuất dạng ... xa... mờ....
Hiện tại nơi đây sao lại hững hờ?
Ta đã già đừng hờn dỗi nữa, hãy chuộc lại những lỗi lầm bằng tiếng nhạc lời ca.
Có gì đẹp trên đời hơn thế nữa.
Người yêu người sống để yêu nhau.
Vãng cảnh mây trời đêm ngắm trăng sao.
Hai mươi năm cuối là bao hỡi người ?
Câu 6:
Chiều tàn nhìn mây trôi, nắng phai phôi ở tận cuối trời.
Đời người buồn hay vui cũng chóng qua như làn mây khói
Làm sao ta níu giữ tuổi thanh xuân cho mình khỏi già?
Ừ ừ thôi ta cứ sống, sống cho người và sống cho ta.
Không chỉ chắc thật và miên viễn.
Và dĩ nhiên ta cũng đã già!
Ta trả mây trời bao viễn mơ, của ngày tuổi trẻ đã xa mờ. Của đêm quen sống trong hoài niệm, bỏ hiện tại gầy hao.. xác xơ..

