Nhớ GIÁNG SINH 1976: Một đêm Sàigòn, lời hẹn thề nửa thế kỷ.
(Thương tặng một nửa của tôi: Phương Mai.)
Một mùa Giáng sinh nữa lại về.
Canberra hè nắng nhưng mát dịu,
hương cây thông và nến thơm thoang thoảng,
những giai điệu quen thuộc vang lên khắp nơi.
Nhưng lòng tôi lại quay về Sài Gòn, 1976.
Đêm đông se lạnh, ánh đèn vàng le lói,
đêm thanh vắng, gió thổi nhẹ qua mái tóc.
Người người lặng lẽ, ai cũng mang trong lòng nỗi lo cho ngày mai.
Tôi hẹn Phương tám giờ tối.
Chiếc áo dài vàng mới may, bay theo nhịp bước.
Ánh sáng hắt lên khuôn mặt em,
dáng em thanh thoát như dải hoàng hôn còn vương lại trong đêm.
Tôi nắm tay em, cảm nhận hơi ấm dịu dàng, lòng mềm mại.
Chúng tôi sánh bước qua nhà thờ Chúa Cứu Thế.
Tiếng chuông vang vọng từ xa,
tiếng gió rì rào qua lá cây,
tất cả như hòa cùng nhịp tim trẻ trung, háo hức.
Nhà thờ Đức Bà, hang đá nhỏ, ánh đèn vàng hắt lên tượng Chúa Hài Đồng.
Chúng tôi chắp tay cầu nguyện.
Em thì thầm về tương lai giản dị:
đám cưới mùa hè, những đứa con,
những cái tên đã chọn: Vĩnh Duy, Phương Thư.
Tôi gật đầu, hôn nhẹ lên má em.
Một nụ hôn vội nhưng chứa chan hy vọng.
Trên đường về, phố vắng lặng,
mùi hoa cúc thoang thoảng,
bước chân tôi vang nhẹ trên đường phố im lìm.
Tôi đi chậm, tận hưởng trọn vẹn niềm vui,
cầu xin Chúa Hài Đồng ban hồng ân và hạnh phúc.
Viết đôi dòng này, để nhớ
Giáng sinh 49 năm trước,
mùa của mối tình đầu,
của những ước mơ giản dị theo tôi suốt nửa thế kỷ.
Tạ ơn Chúa, vì nay chúng tôi đã có Vĩnh Duy, Phương Thư…
và thêm hai con trai dễ thương nữa.



